*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đã hơn bốn giờ chiều, mưa nhỏ bên ngoài còn đang tí tách, hai, ba người khách còn sót lại trong cửa hàng lục tục rời đi. Tô Ý Nhiên đi tới bên người Cố Uyên Đình, nhìn tượng gỗ hắn làm: "Làm thế nào rồi?"
Cố Uyên Đình cứng đờ một chút: "... Vẫn chưa làm xong."
Tô Ý Nhiên nhìn thấy hắn cầm dao khắc khoa tay múa chân qua lại trêи gỗ, xem bộ dáng là dự định dọc theo đánh dấu làm điêu khắc cuối cùng cho mảnh gỗ: "Điêu khắc thật sự rất khó, em làm một nửa thoạt nhìn cũng rất cứng nhắc, em cảm thấy không phải em liếc mắt một cái là được."
Điêu khắc đẹp cần phải rất mượt, mượt mà không phản quang, đạt đến hiệu quả phẳng mịn.
Cố Uyên Đình thuộc nằm lòng những lý luận này, hắn gật đầu: "Điêu khắc cần khắc theo nhiều chiều khác nhau mới có thể làm cho các chỗ khác nhau tương thông."
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình hiểu như thế, có thể nói mạch lạc rõ ràng, yên tâm, lần trước lúc làm hai người cái gì cũng không hiểu, thuần túy chỉ cúi đầu làm.
Cậu thấy trêи bàn đặt chén chè xoài trân châu vừa nãy kia, anh Đình rất nghe lời, xác thực chỉ uống hơn nửa bát, rồi bưng chè trân châu dùng muôi ăn non nửa bát còn lại.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cầm muôi hắn đã ăn, từng muỗng từng muỗng ăn chè trân châu còn lại, cổ họng không khỏi giật giật, đột nhiên rất muốn hôn môi cậu.
Tô Ý Nhiên đang ăn, đột nhiên thấy anh Đình dừng làm tượng gỗ, ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt dường như lộ ra khát vọng. Cậu cúi đầu nhìn một muỗng chè trân châu còn lại cuối cùng trong bát, đã hiểu.
Cậu đút một muỗng chè trân châu cuối cùng tới bên miệng Cố Uyên Đình: "Một muỗng cuối cùng, cho anh đấy."
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình ăn hết một muỗng chè trân châu cuối cùng, Tô Ý Nhiên đang muốn thu tay cầm muôi, không ngờ Cố Uyên Đình đột nhiên túm cổ tay cậu, tầm mắt thâm trầm thẳng tắp nhìn cậu, ɭϊếʍ nước trêи muôi sạch sành sanh.
Tô Ý Nhiên không giải thích được mặt đỏ hồng, cậu hoảng loạn thu tay về, thiếu chút nữa chân trái giẫm chân phải: "Em em em em đi làm việc trước, anh làm tượng gỗ tiếp đi."
Cố Uyên Đình nhìn bóng lưng Tô Ý Nhiên đào tẩu, hồi tưởng cảm giác trong miệng, cúi đầu tiếp tục làm tượng gỗ.
Tô Ý Nhiên hoảng hốt trở lại bếp, nhân viên Trương Tiểu Hồng đang ở trong quét tước vệ sinh, nhìn thấy cậu như vậy không khỏi lấy làm lạ: "Sếp, anh không sao chứ? Mặt của anh đỏ quá."
Tô Ý Nhiên dán mu bàn tay lên mặt mình, nóng nóng. Cậu ho khan một tiếng: "Không, không có chuyện gì."
Cậu nhanh chóng dời đề tài: "Đúng rồi, làm lạnh bánh su kem vỏ giòn chưa?"
Trương Tiểu Hồng nói: "Làm rồi, em mới lấy ra bỏ vào tủ lạnh giữ tươi, anh xem."
Tô Ý Nhiên lấy bánh su kem vỏ giòn trong ngăn chứa đồ, bánh su kem này là Trương Tiểu Hồng làm, cậu nếm thử một cái, vừa mềm vừa ngọt vừa giòn, không nhịn được ăn thêm vài cái, gật đầu khích lệ: "Ăn rất ngon, em thật lợi hại! Sau này có thể đặt cái này lên quầy cho khách ăn."
Trương Tiểu Hồng làm việc trong cửa hàng mấy ngày gần đây, vẫn luôn biểu hiện rất tốt, không chỉ chịu khó thông minh, có thể giúp cậu làm trợ thủ, hơn nữa còn tự mình làm một ít đồ ngọt.
Trương Tiểu Hồng ngượng ngùng cười cười.
Lúc thường Tô Ý Nhiên lúc rảnh rỗi sẽ tự mình làm một ít kẹo nougat, kẹo sữa bò, kẹo cam, mình không có chuyện gì thì ăn mấy cái, còn có thể đặt trong đĩa bánh kẹo đặt trêи quầy, khách chờ gọi món có thể lấy ăn miễn phí, một mục này rất được khách khen ngợi.
Tô Ý Nhiên lấy đĩa bánh kẹo trêи quầy tới, đặt một phần bánh su kem vỏ giòn vào một ngăn, lại thả lên quầy, trong quá trình tránh không được lại ăn mấy viên kẹo.
Ăn một hồi, cậu đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhìn lén anh Đình đang ngồi bên kia. Anh Đình đang chuyên tâm làm tượng gỗ, một chút c*̃ng không phát hiện động tĩnh bên này.
Tô Ý Nhiên yên tâm, ngược lại nhàn rỗi không chuyện gì, cậu ngồi ở sau quầy, vừa ăn kẹo vừa xem lượng view trong máy tính.
Từ khi cậu lên trung học, có một lần ăn nhiều kẹo bị sâu răng, đau răng đỡ được vài ngày, anh Đình lại không cho cậu ăn nhiều kẹo, lúc trong đại học đồng thời mở cửa hàng trà sữa, bán đồ ngọt, cũng hầu như là quản cậu, không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt.
Nhưng sau khi mở cái tiệm này, anh Đình đi công ty khác làm, tự cậu kinh doanh cửa hàng, trời cao Hoàng đế xa, không có chuyện gì cậu sẽ ăn hai miếng đồ ngọt mình làm, không có chuyện gì sẽ ăn mấy viên kẹo.
Vốn cũng đúng thôi, cậu đã sớm lớn rồi, sao có khả năng còn có thể giống trẻ con, bởi vì ăn nhiều kẹo mà đau răng chứ?
Anh Đình thực sự là nghĩ quá nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!