Chương 12: Đại nhân vật phản diện hắc ám

Có thể được anh Đình khẳng định và ủng hộ, Tô Ý Nhiên rất vui vẻ.

Cậu lại thương lượng với Cố Uyên Đình ý nghĩ kí kết, nhắc tới học tỷ nói cô chiều mai rảnh rỗi, cậu dự định đến lúc đó mời học tỷ uống trà chiều, quyết định chi tiết hợp đồng.

Cố Uyên Đình nghe Tô Ý Nhiên nhắc đến học tỷ kia, không tự chủ nhăn mày lại.

Hắn còn nhớ ngày Tô Ý Nhiên mới vừa mở cửa tiệm, cô gái kia vừa đến đã không biết tốt xấu mà gọi cậu là "Nhiên Nhiên".

Cố Uyên Đình nói: "Ngày mai anh cùng đi với em."

Tô Ý Nhiên kinh ngạc: "Anh còn phải đi làm mà, một mình em là được rồi. Anh không được làm lỡ công tác, vừa mới nhận việc chưa được mấy ngày, như vậy không hay."

Cố Uyên Đình: "..."

Tô Ý Nhiên nhìn dáng vẻ của hắn, biết ngay hắn lại hóa thân làm một tiểu quỷ dấm chua, không khỏi không nhịn được cười: "Em và chị ấy muốn bàn công việc, anh đừng nghĩ nhiều được không."

Cậu cảm thấy anh Đình rất đáng yêu, không nhịn được giơ tay bóp bóp mặt anh Đình: "Không được cho em phát hiện anh lén lút lướt qua, cũng đừng nghĩ lý do gì vừa vặn đi ngang qua, có nghe thấy không? Nhận việc thì làm việc cho tốt."

Cố Uyên Đình thình lình bị chọc đúng tâm tư, không thể làm gì khác hơn là đồng ý: "... Được."

Tô Ý Nhiên hài lòng, đột nhiên nhớ tới: "Đúng rồi, trước đó anh nói với em muốn làm tượng gỗ mới, đã tìm được vật liệu gỗ chưa?"

Cố Uyên Đình c*̃ng nhớ ra: "Tìm được rồi, anh đi lấy." Hắn vào thư phòng.

Tô Ý Nhiên kinh ngạc: "Nhanh như vậy ạ?" Cậu vốn chỉ là thuận miệng hỏi.

Chỉ chốc lát sau, Cố Uyên Đình cầm một cái hộp gỗ đi ra, đưa cho Tô Ý Nhiên: "Em xem một chút."

Tô Ý Nhiên nhận hộp, cảm giác rất nặng. Cậu mở ra xem, thấy trong hộp trải vải màu đen, đặt nguyên khúc gỗ trắng chưa xẻ. Cậu cầm gỗ lên, nhìn vân gỗ đỏ chót, đường vân hình cánh hoa, ngửi có mùi nhàn nhạt.

Tô Ý Nhiên hỏi: "Mảnh gỗ này thơm quá, là tử đàn sao?"

Cố Uyên Đình gật đầu: "Là đàn hương, có chút mùi thơm."

Tô Ý Nhiên không quá hiểu rõ vật liệu gỗ, chỉ biết tử đàn và trầm hương tương đối nổi tiếng, nghe Cố Uyên Đình nói như vậy, tưởng là một nhánh phổ thông của cây đàn hương, c*̃ng không để ý.

Lần trước bọn họ làm tượng gỗ "Nhất Thính" kia, kỳ thực chỉ là nhất thời hứng khởi, tùy tiện chọn vật liệu gỗ phổ thông làm, làm ngược lại rất dụng tâm, thế nhưng kết quả lại thất bại.

Lần này nếu phải làm nghiêm túc, Tô Ý Nhiên c*̃ng lấy ra thái độ hoàn toàn nghiêm túc, quyết định lúc này phải làm tốt.

Trong hộp trừ vật liệu gỗ, còn có dụng cụ để làm gỗ thủ công như bảng thiết kế, khuôn đúc, dụng cụ cắt gọt.

Tô Ý Nhiên mở bảng thiết kế ra nhìn một chút, nhận ra đây là tác phẩm của Cố Uyên Đình: "Anh lại lần nữa vẽ một cái sao?" Hiện tại cái đặt trong cửa hàng của cậu, bảng thiết kế cũng là anh Đình vẽ.

Cố Uyên Đình nói: "Ừ, thích không?"

Tô Ý Nhiên nhìn một chút: "Đẹp đó, gần giống lần trước, mà anh vẽ cũng đẹp." Cậu cười cười với Cố Uyên Đình.

Cố Uyên Đình: "..."

Tô Ý Nhiên giờ có hứng thú, tràn đầy phấn khởi cầm bảng thiết kế và vật liệu gỗ, suy nghĩ bắt đầu chế tác thế nào.

Cố Uyên Đình thấy cậu có hứng thú, giúp cậu làm. Làm tượng gỗ quan trọng nhất, là căn cứ vân gỗ trêи vật liệu gỗ để gọt bớt, làm đường vân và thiết kế hài hòa.

Hai người dựa vào nhau, nghiên cứu thảo luận vật liệu gỗ một phút chốc, bắt đầu cắt theo mẫu tượng gỗ ban đầu, tiếp theo là vẽ hình, khắc, cạo, cưa, xẻ, Tô Ý Nhiên làm mệt thì để Cố Uyên Đình tiếp sức, cứ như vậy bận rộn hơn hai giờ, cuối cùng hoàn thành bản mẫu.

Tạo hình thiết kế vẫn không hiển lộ ra đại khái, nhưng đã làm theo vân gỗ, có độ cong hài hòa, chỗ đã làm cũng không có dằm hay vỡ.

Cố Uyên Đình dựa theo bảng thiết kế đánh dấu, dựa theo chỗ đánh dấu để điêu khắc là được rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!