Hai người yên lặng cạn lời một lát, không hẹn mà cùng bỏ qua đề tài này, bác sĩ Tôn ho khan một cái, miễn cưỡng nói: "Yên tâm đi, an dưỡng mấy ngày, giám đốc Cố chắc sẽ... có thể hoàn toàn khôi phục bình thường."
Tô Ý Nhiên yên lặng gật đầu: "Vâng, cảm ơn anh."
Khám lại xong biết được Cố Uyên Đình khôi phục rất tốt, ba mẹ Tô c*̃ng yên lòng, họ không ở thành phố A nữa, hai ngày sau quay về quê.
Đồng thời phía Cố Uyên Đình cũng tra được kết quả sự kiện bắn súng, không chỉ hung thủ mà kẻ sai sử đằng sau cũng sa lưới.
Hung thủ không có thù hận gì với Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên, gã là người đánh thuê liều mạng ở nước ngoài, được người ta thuê đến để ám sát Cố Uyên Đình.
Người đứng sau chính là Cố Văn Long vẫn luôn không có tung tích.
Cố Uyên Đình không hề bất ngờ, lúc xảy ra vụ bắn súng hắn đã đoán được hung thủ là Cố Văn Long, hoặc là người mà Cố Văn Long phái đến.
Trước lúc đó người của hắn sắp tìm được tung tích của Cố Văn Long, sau khi tỉnh lại hắn lập tức ra lệnh cho thuộc hạ thầm phối hợp với cảnh sát, dốc sức đuổi bắt hung thủ, mặt khác đồng thời tăng cường điều tra Cố Văn Long.
Hôm nay kết quả làm người ta bất ngờ.
Cố Văn Long đã chết.
Thuộc hạ của hắn men theo manh mối mới nhất tìm được chỗ Cố Văn Long ẩn náu, đó là tại một phòng khám tồi tàn ở một đất nước Trung Đông xa xôi. Khi họ phát hiện Cố Văn Long, hắn đã chết trên giường bệnh không ai chăm sóc, thi thể đã có dấu hiệu phân hủy, ít nhất đã chết 24 giờ.
Lần này Cố Văn Long đã chết thật không còn nghi ngờ gì nữa rồi, nguyên nhân cái chết là ung thư phổi thời kì cuối, suy tim phổi.
Cố Uyên Đình biết được mà không khỏi ngẩn người, chuyện ngày vừa bất ngờ, vừa hợp lý.
Trước khi giả chết Cố Văn Long đã bị ung thư phổi thời kì cuối, sống được chưa đầy nửa năm nữa lại trải qua khoảng thời gian lưu vong trốn chạy khắp nơi, đương nhiên bệnh tình sẽ chuyển biến xấu. Với thân thể này, gã không thể về nước báo thù dưới sự đề phòng và truy đuổi không ngừng của Cố Uyên Đình.
Cố Văn Long hận hắn, biết mình chẳng sống được bao lâu, chết cũng muốn kéo hắn cùng chết, vì vậy trốn khỏi bệnh viện, thoát khỏi khống chế của hắn, không thể tự ra tay thì thành công thuê lính đánh thuê để ám sát hắn.
Đáng tiếc, thất bại. Cố Uyên Đình buông xuống tài liệu trong tay.
Hắn nhìn mây trắng lơ lửng ngoài cửa sổ, tâm tư trôi dạt về kiếp trước.
Kiếp trước Cố Văn Long cũng chết thế này, có điều là vào mười năm sau gã thất bại trong cuộc chiến với hắn, kéo thân thể bệnh tật chán nản đào tẩu, dưới sự truy kích cũng bị phát hiện đã chết ở phòng khám hẻo lánh.
Dường như là vận mệnh, một kết cục được sắp đặt trước.
Kiếp trước...
"Anh đang nghĩ gì thế?" Tô Ý Nhiên đẩy cửa ra, tay cầm đĩa pancake xoài vào, thấy hắn nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người, thuận miệng hỏi một câu, đặt pancake xoài lên bàn.
"Không có gì." Cố Uyên Đình nghe thấy giọng cậu, những suy nghĩ vẩn vơ trong nháy mắt tan thành mây khói. Hắn nhìn cậu, lòng ngọt ngào, liếc mắt nhìn đĩa pancake xoài, ôm cậu vào lòng hôn một cái.
Nhiên Nhiên lại làm bánh ngọt cho mình.
Tô Ý Nhiên nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của hắn, khẽ cười, đẩy đĩa bánh cho hắn: "Em mới làm, anh thử xem."
Cố Uyên Đình bưng đĩa pancake xoài lên, ăn từng miếng một, đang ăn đột nhiên hắn nhớ đến lúc vừa mất trí nhớ cậu cũng làm pancake xoài cho mình để dỗ.
Kết quả hắn mất trí nhớ lại còn từ chối, cậu dỗ dành nhiều lần mới miễn cưỡng đồng ý.
Mặt Cố Uyên Đình tái mét.
Làm màu.
Tô Ý Nhiên thấy hắn biến sắc mặt đã quen, gần đây mỗi ngày hắn đều đổi sắc mặt hai ba lần, không biết đột nhiên nhớ ra cái gì như động kinh, không phải đang chửi mình thì là tự ghen với mình...
Nghỉ ngơi mấy ngày, vết thương trên hắn đã khỏi hẳn, thế nhưng nhận thức khôi phục hoàn toàn như bác sĩ Tôn nói thì chưa thấy...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!