Trong đầu Cố Uyên Đình chợt lóe hình ảnh những ngày mình tự ghen với mình, khổ luyện tuyệt kỹ hạt anh đào, khổ luyện kỹ năng giường chiếu, thầm muốn hạ thấp "mình" đi, không nhịn mắng một câu ngu ngốc.
Không chỉ như thế, hắn lúc mất trí nhớ còn trăm phương ngàn kế kết hôn lại, tha thiết mong chờ trông đợi "đêm tân hôn" mà lại bắn nhanh.
Vô tích sự! Vô dụng!
Cố Uyên Đình thấy cậu đầy vẻ suy tư, nghĩ là biết trong cái đầu nhỏ của cậu nghĩ những gì kỳ quái, sắc mặt đen sì, răng nghiến ken két.
Tô Ý Nhiên thấy sắc mặt hắn là biết không tốt, hoảng hốt cứu vãn: "Anh Đình đừng hiểu lầm, em chỉ chợt nhớ đến thôi, tuyệt đối không có ý ghét anh bắn nhanh, thật đấy, tuyệt đối không có."
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cố Uyên Đình cắn răng cũng phải chứng minh năng lực của mình, không cần nhiều lời, làm.....
Tô Ý Nhiên nhớ vết thương trên đầu hắn, đau lòng anh Đình mang vết thương ra trận, muốn thế nào cũng đồng ý, thế nhưng sau một lần cậu run giọng kêu dừng: "Không, không được... Anh có vết thương..."
Cố Uyên Đình thở hổn hển, không cam lòng ngừng lại, không biết mình chứng minh thế nào, hôn cậu, mong đợi hỏi: "Được không?"
Tô Ý Nhiên đỏ mặt, cảm giác chân vẫn đang run, cả người không có sức, chỉ có thể mềm trong lòng hắn, ngay cả đầu ngón tay cũng mềm nhũn, không lấy sức nổi: "..."
Hối hận, hiện tại cậu hối hận.
Cố Uyên Đình ôm cậu mềm nhũn trong lòng, lòng yêu không chịu được, dịu dàng hôn cậu một cái, lòng vẫn đang tính toán vấn đề kia: "So với anh lúc mất trí nhớ tốt hơn nhiều chứ?"
Tô Ý Nhiên: "..."
Lại nữa???
Tô Ý Nhiên không đỏ mặt nữa, chân cũng không run nữa, cậu mặt không đổi sắc đẩy hắn ra, nhìn hắn một cái cũng lười.
Mặc kệ đi.
Bị điên.
Cố Uyên Đình thấy cậu đẩy hắn ra, lại nhào qua ôm cậu, hôn liền hai cái: "Anh tùy tiện nói thôi."
Nói vậy, trong lòng hắn vẫn chua loét mà so sánh sức lực với mình lúc mất trí nhớ, không khỏi lại tự mắng một câu.
Mình bị điên rồi?
"..."
"..."
Sau một hồi im lặng như thiểu năng trí tuệ, hai người cùng ăn ý bỏ qua. Cố Uyên Đình ôm cậu vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau đó hai người chui vào chăn ngủ.
Ban đêm, Cố Uyên Đình ngủ say, Tô Ý Nhiên lại tỉnh giấc, tuy rằng muốn ngủ nhưng não lại không hề buồn ngủ.
Cậu nghĩ chuyện anh Đình.
Từ khi Cố Uyên Đình tỉnh lại khôi phục trí nhớ đến bây giờ cũng đã đã mấy ngày, Tô Ý Nhiên cảm thấy anh Đình có chút là lạ.
Sau khi bác sĩ Tôn chẩn đoán, xác nhận bệnh trầm cảm của Cố Uyên Đình khỏi hẳn, vốn Tô Ý Nhiên đã yên tâm cho là tất cả đã kết thúc, thế nhưng mấy ngày nay từ khi Cố Uyên Đình xuất viện hốt hoảng muốn mua lại xe cũ đến hôm qua hắn điên cuồng bới thùng rác tìm nhẫn kết hôn...
Tuy rằng rất buồn cười, trông giống đồ ngốc, thế nhưng...
Tô Ý Nhiên nghiêm túc suy tư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!