Chẳng mấy chốc họ đã làm xong thủ tục mua lại xe.
Cố Uyên Đình để ý thấy trên xe rất nhiều bụi, chợ xe cũ này thật sự là quá tồi tàn, cỏ dại trên đất um tùm, văn phòng giao dịch vừa nãy họ vào cũng chỉ là một căn phòng tạm bợ, ở trong chỉ có hai nhân viên, hiển nhiên lúc thường cũng không quản lý xe chu đáo.
Chỗ tồi tàn trông có thể đóng cửa bất cứ lúc nào thế này, khó trách xe để ở đây suốt một năm vẫn chưa bán được.
Trời mới biết, lúc đó hắn tìm được cái chợ này từ chỗ xó xỉnh nào. Thái dương Cố Uyên Đình đập thình thịch.
"Nhiên Nhiên, chúng ta đi rửa xe trước." Cố Uyên Đình dùng tay lau bụi trên nóc xe, đau lòng nhíu mày.
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Vừa nãy hình như em thấy gần đây có chỗ rửa xe."
Trong xe cũng có chút bụi, Cố Uyên Đình mượn hai cái khăn ở phòng giao dịch, khom lưng chui vào trong xe, lau sạch ghế trước, ghế sau, cốp xe đến khi bóng loáng.
Lông mày Tô Ý Nhiên giật giật: "..."
Bận rộn hồi lâu, họ bảo tài xế lái xe về nhà trước, mình thì lái xe cũ đến quán rửa xe gần đó, chỉ chốc lát liền rửa xe sáng bóng, khôi phục như ban đầu.
"Còn nhà nữa." Cố Uyên Đình lái xe về gara nhà mình, thả lỏng cười với Tô Ý Nhiên, trong lòng thoải mái hơn nhiều. Tối hôm qua hắn đã gọi điện cho gia đình đang ở nhà cũ, đối phương nghe giá hắn nói không do dự đã đồng ý, ít lâu nữa sẽ ký hợp đồng giải quyết thủ tục sang tên rồi dời đi.
Mấy ngày nữa họ sẽ lấy lại được nhà cũ.
Đó chính là nhà nhỏ của hắn và Nhiên Nhiên.
Đáng tiếc có người ở nên vết tích sinh hoạt của hắn và Nhiên Nhiên trước đây bị xóa đi nhiều.
Cố Uyên Đình nghĩ đến đây, lại thấy cơ tim tắc nghẽn nhồi máu, lại chửi mình lần nữa.
Sau khi mua lại nhà cũ, nhất định hắn phải cẩn thận sửa sang lại theo bố cục nhà cũ, phải làm giống hệt.
Tô Ý Nhiên trầm ngâm gật đầu: "Phải đấy, vẫn còn căn nhà nữa."
Cố Uyên Đình lại nghĩ đến nhà cũ ở quê nhà, lúc trước thậm chí hắn còn định tìm xe ủi đất để san bằng căn nhà cũ đi. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi toát mồ hôi hột, sợ chết mất.
Thật là đáng sợ.
Nếu như nhà cũ thật sự bị san bằng, cho dù xây lại nhà mới theo bố cục cũ c*̃ng còn lâu mới bù đắp được tiếc nuối.
May là, may là còn kịp.
Cố Uyên Đình lại nói: "Anh đã nhờ người hỏi về quẻ bói kia rồi, thợ sửa nói có thể làm lại như thường, chỉ là có tỳ vết, nhìn kỹ vẫn thấy đã từng từng bị gãy."
Tô Ý Nhiên thật ra không để ý, có điều anh Đình quan tâm, cậu cũng gật đầu: "Vậy thì tốt, sửa xong để cùng cái mới kia, không làm gãy nữa."
Cố Uyên Đình nghiêm túc gật đầu.
"Ba mẹ sắp đến rồi nhỉ?" Tô Ý Nhiên xem đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Hôm nay ba mẹ Tô sẽ đưa em bé đến, Cố Uyên Đình phái tài xế về nhà đón, tính thời gian đại khái buổi trưa đến, vừa lúc ăn cơm trưa.
Sau sự việc bắn súng Cố Uyên Đình hôn mê bất tỉnh, ban đầu Tô Ý Nhiên lo cho vết thương của hắn nên không liên hệ với ba mẹ ngay.
Sau đó tình huống của Cố Uyên Đình ổn định lại mà vẫn chưa tỉnh, qua lời bác sĩ cậu mới biết hắn không còn nguy hiểm nữa, lúc này cậu mới nhớ ra thông báo cho ba mẹ, mà cân nhắc em bé còn ở nhà, hung thủ vẫn chưa bắt được, lo ba mẹ biết lại nóng ruột muốn đến sẽ càng rắc rối, cậu vẫn giữ kín chuyện này.
Mãi cho đến khi Cố Uyên Đình tỉnh lại, hôm qua xuất viện qua lời hắn cậu biết được nguy cơ của việc này đã được loại bỏ, cậu mới nói chuyện này với ba mẹ.
Cậu không nói đến việc bắn súng, chỉ mơ hồ nói Cố Uyên Đình bất ngờ bị thương, bây giờ đã đỡ rồi để họ yên tâm.
Ba mẹ Tô nghe nói Cố Uyên Đình bị thương, gấp gáp muốn đến nhưng Tô Ý Nhiên khuyên can nên đến muộn một ngày, sáng sớm hôm nay xuất phát từ quê lên.
Tô Ý Nhiên nói: "Lần này ba mẹ đưa con đến, không cần để con ở quê nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!