Tô Ý Nhiên đang ngủ say, đột nhiên bị một nguồn sức mạnh hất đi, cậu ʍôиɠ lung cảm giác mình thiếu chút nữa ngã xuống giường, vội vã hơi di chuyển vào giữa giường, mơ mơ màng màng kéo kéo chăn, tay thử thăm dò tìm vị trí anh Đình trong chăn, mới vừa mò tới cánh tay anh Đình, ai biết lại lần nữa bị một nguồn sức mạnh hất đi, lần này nửa người cũng sắp rớt xuống mạn giường.
Cậu rốt cục bị đánh thức, vội vàng ngồi dậy, ôm góc chăn dụi dụi mắt, có chút mê man.
Trời còn chưa sáng, trong phòng rất tối tăm, cậu thanh tỉnh một phút chốc mở mắt ra, ngẩng đầu là thấy một bóng đen ngồi dựa vào đầu giường. Cố Uyên Đình không biết đã ngồi dậy từ lúc nào, khắp toàn thân dường như đều lộ ra khí tức hắc ám nham hiểm, đang lạnh lùng nhìn cậu.
Cố Uyên Đình lạnh lùng nhìn người trước mặt, trong đầu chậm rãi chuyển động, hồi tưởng xảy ra chuyện gì.
Ký ức cuối cùng, dừng lại ở trong biệt thự ở hòn đảo hải ngoại, phòng tối đen tẩm đầy xăng, hắn châm lửa.
Lửa nổi lên.
Lần thứ hai mở mắt ra, hắn phát hiện mình không chết, đang nằm trêи giường xa lạ, trong chăn ấm áp dễ chịu, trong ngực của hắn ôm kẻ thù vốn đã sớm chết trong ngục.
Tô Ý Nhiên lúc này đã tỉnh táo lại, chú ý tới trạng thái Cố Uyên Đình rất không bình thường, cậu tiện tay mở đèn, nhích tới gần thân thiết gọi hắn: "Anh Đình?"
Cậu rất lo lắng sờ đầu gối chân trái của Cố Uyên Đình: "Làm sao thế? Chân lại đau?"
Chân trái của anh Đình khi còn bé bị thương, suýt nữa bị tàn tật, tuy nhiên sau đó điều trị, mà đến cùng vẫn để lại chút bệnh, mỗi lần đến ngày mưa dầm lạnh giá, đầu gối chân trái và xương đùi cẳng chân sẽ mơ hồ đau.
Không đợi Tô Ý Nhiên đụng tới đầu gối Cố Uyên Đình, Cố Uyên Đình đột nhiên kéo cổ tay Tô Ý Nhiên, hất cậu ra, môi mỏng phun ra chữ băng lãnh: "Lăn."
Tô Ý Nhiên bối rối một chút, chưa kịp phản ứng, đợi một lát, vành mắt hơi đỏ lên, có chút khó chịu yên lặng đứng dậy rời khỏi phòng.
Cố Uyên Đình không khỏi giơ tay đè lại trái tim của mình, nơi này, vì sao lại mơ hồ nhoi nhói?
Hắn tạm thời không để ý đến cái này, quét mắt một vòng gian phòng xa lạ này.
Phòng ngủ phổ thông nhạt màu, trêи bàn bên giường có một bình hoa tươi, có mấy phần ấm áp, mà không thể che giấu đơn sơ cùng nhỏ hẹp, sau khi hắn trở lại Cố gia nhiều năm trước, rốt cuộc không còn ở loại gian phòng này.
Cố Uyên Đình nhíu mày, đứng dậy xuống giường, dự định ra ngoài xem xem.
Mới vừa đeo dép lên, còn chưa đi hai bước, hắn cứng đờ, khó có thể tin cúi đầu nhìn chân trái của mình.
Chân trái tàn tật của hắn, khỏi rồi?
Hắn xoay xoay chân trái hai lần, lại đi mấy bước, chân trái tàn tật từ sau khi bị chém lúc chín tuổi, thật sự khỏi.
Tất cả những thứ này là chuyện gì xảy ra? Hắn ngẩng đầu lần thứ hai nhìn quanh phòng ngủ đơn sơ xa lạ, ánh mắt trong lúc vô tình đảo qua một bức ảnh chung trêи bàn, sửng sốt một chút. Hắn đi tới trước bàn, cẩm ảnh lên.
Trong ảnh, ánh nắng xuyên thấu qua cành lá xum xuê hắt xuống, hắn và Tô Ý Nhiên, đang ôm nhau, bầu không khí ôn nhu lưu luyến.
Hai người trong ảnh, đều trêи dưới hai mươi tuổi.
Cạnh ảnh chụp chung là một bức ảnh đơn, Cố Uyên Đình dừng một chút, cầm nó lên.
Mặt trong ảnh còn trẻ, lạnh lùng, là mặt lúc hắn hơn hai mươi tuổi, bất đồng duy nhất là, vết sẹo từ thái dương đến cuối mắt phải, không thấy.
Cố Uyên Đình giật mình, quay đầu nhìn ngày trêи lịch tường.
Ngày 28 tháng 10 năm 2020.
Năm 2020, năm đó hắn hai mươi sáu tuổi.
Tô Ý Nhiên bưng một chén nước nóng, cầm khăn lông nóng vào, thấy Cố Uyên Đình đang ngồi bên giường, rũ tay, mặt chìm trong bóng tối.
Cậu đưa cốc cho Cố Uyên Đình: "Uống chút nước nóng nha?" Thấy đối phương không nhận, c*̃ng không nhúc nhích, không thể làm gì khác hơn là thả cốc ở trêи bàn bên cạnh, ngồi xổm ở trước người Cố Uyên Đình, cuốn ống quần pijama bên chân trái của hắn: "Em xem một chút."
Cố Uyên Đình lần này không hất Tô Ý Nhiên ra, hắn cúi thấp đầu, yên lặng quan sát đối phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!