Dịch Lẫm hạ tay xuống, cắn răng, cười lắc đầu: "Không sao, bệnh cũ thôi… Cứ uống rượu là bị."
Nhưng nhìn dáng vẻ của Dịch Lẫm, hai bên thái dương đều đã ướt đẫm mồ hôi, hoàn toàn không có vẻ gì là "không sao" cả.
"Anh có mang theo thuốc không?" Nếu Dịch Lẫm đã nói là bệnh cũ, thì với những bệnh mạn tính thế này, thường người ta sẽ mang theo thuốc bên mình, cho nên Khương Minh mới hỏi anh.
"A, thuốc… Tôi có… Nhưng bây giờ không ở trên người tôi, nó ở trong túi áo khoác ngoài của tôi…" Dịch Lẫm ấn mạnh lên bụng, như thể ấn như vậy thì sẽ bớt đau.
"Áo khoác ngoài ở đâu?"
"Ở phòng bên cạnh…"
Thấy Khương Minh định đi ra ngoài lấy thuốc cho mình, cũng không biết lúc đó Dịch Lẫm đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy một cơn xúc động dâng lên não, nhất quyết không cho Khương Minh ra khỏi cửa.
Trong khoảnh khắc ấy Dịch Lẫm như quên cả đau đớn, anh vươn tay kéo cánh tay Khương Minh, giật người Khương Minh về phía sau, rồi xoay người nhào tới.
Giây tiếp theo, cả anh và Khương Minh cùng ngã xuống chiếc ghế sô pha trong phòng, Dịch Lẫm dùng cánh tay vòng qua cổ Khương Minh, tay còn lại đỡ gáy Khương Minh, mặc dù biết rõ đằng sau là sô pha, hơn nữa cũng chưa ngã đập xuống, nhưng Dịch Lẫm vẫn làm động tác ấy như thể đang nâng niu một báu vật trong tay.
Chỉ tội cho điện thoại của Khương Minh, bị rơi văng sang một bên.
"Đừng quan tâm… Lần này là chính cậu nhất quyết theo tôi vào đây… Tôi đã hỏi cậu có sợ không, cậu còn nói là không sợ…" Thật ra cảm giác đau đớn trong bụng càng lúc càng rõ rệt, nếu là lúc bình thường, Dịch Lẫm đã ôm bụng, cong người lại, không dám động đậy rồi.
Nhưng lúc này Khương Minh đang ở trước mặt anh, ôm người ta trong lòng, Dịch Lẫm cảm thấy vừa vui sướng vừa mãn nguyện, thậm chí cảm giác này còn lấn át cả cảm giác đau.
Quả thật là "đau mà vẫn vui".
Thế nhưng, mặt ghế sô pha còn chưa kịp làm ấm, tình thế đã đảo ngược hoàn toàn. Khương Minh chống tay lật người, áp Dịch Lẫm vừa nhào lên người mình xuống phía dưới, hơn nữa anh còn chộp giữ chặt lấy hai cổ tay của người nọ, đầu gối chặn ngang bắp chân của Dịch Lẫm.
Phần thân trên của Dịch Lẫm bị khống chế đến mức không nhúc nhích được, vốn định dùng chân đạp đá vùng vẫy, nào ngờ phần dưới cơ thể của bác sĩ Khương vững như sắt thép.
Tay không giành được lợi thế, chân lại càng không. Dịch Lẫm cảm thấy hai chân của mình bị hai chân của Khương Minh kẹp chặt, cả người như con cá nằm trên thớt, còn Khương Minh chính là con dao mổ cá rất sắc.
Chỉ có điều, con dao mổ cá này lại chẳng muốn làm thịt một con cá đang đau dạ dày, Khương Minh khống chế được Dịch Lẫm thì đứng dậy, nhặt điện thoại di động của mình lên, sau đó đẩy cửa phòng, đi sang phòng bên cạnh lấy thuốc cho Dịch Lẫm.
Một đám ông chủ ở phòng bên cạnh vốn đang suy nghĩ người mê hoặc được Dịch Lẫm chắc chắn phải là một cô gái vô cùng xinh đẹp, thế nên, khi nhìn thấy một người đàn ông thanh mảnh, cao ráo, trắng trẻo bước vào, tất cả đều sửng sốt, nhất là khi nghe người đó nói mình đến lấy thuốc giúp Dịch Lẫm, bước tới tìm áo khoác của Dịch Lẫm, thò tay vào túi lấy ra một vỉ thuốc rồi quay người đi ra ngoài.
Đám người ở phòng bên cạnh đều mờ mịt. Lẽ nào "vợ quản chặt" của Dịch Lẫm là nam?
Khương Minh lại đi trên hành lang, đến căn phòng trong góc, lần này bước vào, Khương Minh bật đèn lên trước. Căn phòng bừng sáng, khiến Dịch Lẫm đang cuộn mình trên ghế sô pha cũng hiện ra rõ ràng hơn.
Khương Minh đi tới, phát hiện Dịch Lẫm đã ngủ rồi. Đưa tay sờ trán người nọ, nhiệt độ hơi cao, đoán chừng là viêm dạ dày dẫn đến sốt nhẹ.
Trong phòng riêng có nước khoáng đóng chai và ấm điện đun nước, Khương Minh cắm điện, đun nước nóng, pha nước ấm vừa phải, rót vào trong cốc thuỷ tinh, đi đến bên cạnh Dịch Lẫm.
Nhìn dáng vẻ của Dịch Lẫm lúc này hẳn là anh vừa say vừa mệt, một tay còn đè lên bụng, e là khó mà gọi dậy được.
Khương Minh bấm viên nang khỏi vỉ thuốc, nhét vào miệng Dịch Lẫm, rồi tìm một ống hút, để anh ngậm hút nước, nuốt thuốc xuống.
Thật ra Dịch Lẫm vẫn còn chút ý thức, anh hé mắt, bóng dáng Khương Minh trong tầm mắt mơ hồ không rõ, nhưng anh vẫn tham lam muốn nhìn mãi.
"Bác sĩ Khương thật dịu dàng với người bệnh…" Giọng nói của Dịch Lẫm cũng trở nên trầm đục.
Khương Minh chẳng buồn để ý đến lời trêu chọc của Dịch Lẫm, có điều nhìn dáng vẻ chật vật này của Dịch Lẫm vẫn không nhịn được mà nhắc nhở: "Biết mình bị đau dạ dày còn uống rượu. Để bệnh tái phát sẽ càng nghiêm trọng hơn."
"…" Dịch Lẫm không nói gì nữa, đưa cánh tay che ngang mặt, mắt cũng nhắm lại, không biết là đã thật sự ngủ thiếp đi hay chỉ giả vờ.
Hơn phân nửa là giả, Khương Minh thầm nghĩ. Có điều anh không muốn so đo với người bệnh. Anh định cất tiền vào trong túi áo của Dịch Lẫm rồi xuống tầng một báo cho nhân viên của quán lên chăm sóc Dịch Lẫm.
Khương Minh vừa cử động, quả nhiên Dịch Lẫm lại mở mắt ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!