Hơn nữa còn lần nào cũng đặt đồ xuống là chạy ngay, hoàn toàn không cho Khương Minh thời gian phản ứng hay từ chối.
Lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng Khương Minh đã có thể phản ứng lại. Anh tính sẽ chuẩn bị sẵn tiền mặt, hôm sau Dịch Lẫm đến sẽ nhét thẳng vào túi áo của Dịch Lẫm.
Kết quả ngày hôm sau Dịch Lẫm lại như đoán được suy nghĩ của anh, không đích thân xuất hiện trong toà nhà của bệnh viện nữa, mà nhờ một nữ điều dưỡng trong khoa tên Tiểu Trình làm nội ứng, ra ngoài cổng bệnh viện nhận túi cơm hộp mang vào giúp.
Đương nhiên chuyện này cũng có thù lao. Mỗi lần nhờ người giúp, Dịch Lẫm đều chuẩn bị một vài món đồ ăn vặt dễ thương hoặc là bánh ngọt.
Nói ra thì chỉ chưa tới một tuần, Dịch Lẫm đã qua lại rất thân thiết với các nữ điều dưỡng, thậm chí bọn họ còn lập hẳn một nhóm nhắn tin. Dịch Lẫm thường chia sẻ về các đường liên kết bán mỹ phẩm, quần áo, cùng với những món ăn vặt thường ngày trong nhóm. Đều là hàng chính hãng, hơn nữa giá còn rẻ hơn ngoài thị trường.
Mấy cô gái trẻ đều trêu chọc anh, nói chi bằng ông chủ Dịch tự mình phát sóng trực tiếp bán hàng luôn. Dịch Lẫm chỉ gửi một đống biểu tượng, nói thôi khỏi, vì những kênh bán hàng kia là do anh lấy từ một người bạn làm bán hàng trực tuyến. Người bạn kia là một người bán hàng trực tuyến khá nổi tiếng, doanh số khá tốt. Là anh em chí cốt, thường ngày anh cũng kiếm được không ít món hời.
Tất cả mọi người đều nói: "Ái chà, để theo đuổi bác sĩ Khương, dường như ông chủ Dịch sắp lấy hết cả vốn liếng ra rồi".
À đúng rồi, nhóm nhắn tin của Dịch Lẫm và các điều dưỡng trẻ kia có tên là "Công dân mỹ nữ nhiệt tình", ý là cùng chung tay ủng hộ sự nghiệp vĩ đại theo đuổi bác sĩ Khương của ông chủ Dịch.
Sáng hôm nay Khương Minh có một ca phẫu thuật, đến khi phẫu thuật xong thì đã quá giờ cơm. Lúc anh trở lại, hộp cơm đầy tình cảm của Dịch Lẫm đã được Tiểu Trình đặt trên bàn làm việc từ lâu. Khương Minh do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định không ăn.
Đúng lúc này, anh ngửi thấy mùi mì tôm từ ngoài hàng lang lan vào.
Không cần nghĩ, chắc chắn lại là bác sĩ thực tập Tiểu Phùng. Chàng trai trẻ này mới tốt nghiệp đại học, cuộc sống nghèo khó, ngày thường chẳng mấy khi thấy cậu ta ăn uống tử tế, toàn ăn mì tôm cho qua bữa.
Khương Minh hâm nóng hộp cơm trong lò vi sóng, rồi san cho Tiểu Phùng ăn cùng.
"Nhưng mà… Bác sĩ Khương, đây chẳng phải là hộp cơm bạn trai anh làm cho anh sao? Lần nào cũng cho em ăn thế này… Em không dám ăn…"
Khương Minh thoáng khựng lại, giọng điệu lại vẫn bình thản: "Anh ta không phải bạn trai tôi. Ai nói anh ta là bạn trai tôi thế?"
Thật ra không ai nói cả, chỉ là ngày nào Dịch Lẫm cũng đưa cơm trưa tới cho Khương Minh, trong mắt người khác, chẳng phải chính là bạn trai sao?
Hơn nữa còn là một cặp đôi đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy, nếu không sao có thể chu đáo đến mức đấy?
Khương Minh có chút khó chịu, anh không thích cảm giác bị người khác hiểu lầm như vậy. Cho nên anh đành phải giải thích rõ ràng với Tiểu Phùng trước, rằng anh và Dịch Lẫm không có quan hệ tình cảm. Nhưng các đồng nghiệp ở tầng này, thậm chí là rất nhiều người bệnh đều đã có ấn tượng như thế rồi.
Không thể nào đi giải thích với từng người, Khương Minh có chút bực bội.
Anh cảm thấy mình nên đi gặp Dịch Lẫm, giải quyết vấn đề này từ tận gốc rễ. Thế là chiều hôm đó, Khương Minh đi tàu điện ngầm về nhà trước, trên đường cũng đã xác định được địa chỉ quán bar của Dịch Lẫm.
Sau khi kết bạn qua Wechat, đương nhiên Khương Minh có thể xem được vòng bạn bè của Dịch Lẫm. Đây là tài khoản cá nhân của Dịch Lẫm, trên đó thường cập nhật cuộc sống hàng ngày, bao gồm cả tên và địa chỉ của các quán bar đang kinh doanh. Thậm chí cả việc buổi tối ngày nào trong tuần Dịch Lẫm sẽ đến quán bar nào cũng đều có thể dựa vào các cập nhật để nắm rõ.
Hôm nay là thứ năm, quán bar Dịch Lẫm đến hẳn là nằm gần khu ngoại ô, khoảng cách khá xa. Khương Minh về nhà thay quần áo, lái xe của mình, đi tới quán bar đó.
Đẩy mở cửa quán bar, Khương Minh phát hiện không gian và không khí nơi này khác một trời một vực với trong tưởng tượng của anh.
Phải nói thế nào nhỉ? Không gian của một quán bar thường sẽ là mờ tối, ánh đèn rực rỡ nhấp nháy, cùng bầu không khí khiến người ta vừa bước vào đã vô thức muốn hoà mình vào.
Nhưng không quan của quán bar này lại khác biệt, cách trang trí và bày biện của nó mang lại cảm giác "nghệ thuật" nhiều hơn là ấn tượng chung về một "nơi giải trí".
Dù sao rất hợp gu của Khương Minh.
Anh cũng cảm thấy người chỉ đạo việc trang trí ở nơi này có gu thẩm mỹ rất tốt.
Đi đến quầy bar, người pha chế ăn mặc thời thượng hỏi anh muốn gọi đồ uống gì, Khương Minh lại nói: "Tôi đến gặp ông chủ của các anh, tôi họ Khương, nhờ anh đi mời giúp."
Họ Khương? Người pha chế quan sát người đàn ông ăn mặc đơn giản, gọn gàng, lại cực kỳ đẹp trai trước mặt, bởi vì người đàn ông này trông quá trẻ, nên người pha chế vốn rất giỏi nhìn người cũng nhất thời không đoán ra được rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi.
Tiếp tục suy đoán, gần đây thỉnh thoảng cậu ta có nghe thấy chị Niệm Tình nhắc đến "bác sĩ Khương", hình như có quan hệ gì đó không bình thường với anh Dịch.
Người pha rượu cười nói Khương Minh ngồi chờ, rồi đi lên gian phòng riêng trên tầng hai thông báo cho ông chủ. Tối nay có mấy vị khách quan trọng, anh Dịch đã đi ăn xã giao trước, giờ đang ở phòng riêng bắt đầu tăng hai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!