Dịch Lẫm vốn cho rằng với tính cách của Khương Minh, khi nhắc đến người yêu cũ, Khương Minh ít nhiều sẽ buồn bã và mất mát, lại không ngờ Khương Minh bình thản như vậy, như thể đang nói về một ca phẫu thuật anh từng thực hiện.
Năm thứ tư đại học, bạn gái cũ của Khương Minh là Hạ Lạp sau khi nỗ lực học tập đã thành công giành được suất học bổng tại một trường y hàng đầu ở nước ngoài.
Thật ra, với thành tích của Khương Minh cũng có thể giành được học bổng, nhưng anh lại không muốn ra nước ngoài.
Khác biệt to lớn về thói quen sinh hoạt, ẩm thực, lại thêm khí hậu trái ngược và giao tiếp không thuận lợi, tất cả làm Khương Minh không mấy hứng thú, thậm chí còn có chút e ngại.
Anh cũng từng nghĩ thử vì Hạ Lạp mà chịu đựng tất cả những vấn đề này, cuối cùng phát hiện quá gượng ép. Mà "gượng ép" là một trong những điều cấm kỵ lớn nhất trong quan hệ tình cảm.
Ngay từ đầu Khương Minh và Hạ Lạp đã cùng đưa ra quyết định, nếu trong quá trình yêu nhau mà bất cứ bên nào cảm thấy gượng ép thì lập tức dừng lại. Cho nên bọn họ thống nhất chia tay.
"Đơn giản thôi, tôi không thể hoàn toàn thay đổi vì cô ấy, cô ấy cũng sẽ không thay đổi vì tôi, vậy thì mỗi người chọn con đường của riêng mình là được." Câu chuyện tình cảm trước kia của Khương Minh kết thúc ở đây.
Anh và Hạ Lạp đã chia tay ba năm, trong ba năm này Khương Minh không yêu thêm người nào khác, cho nên người nhà anh mới cho rằng anh không quên được Hạ Lạp.
Vì vậy lần mai mối lần này gần như là dựa theo hình mẫu của Hạ Lạp mà tìm được cô Tần. Trùng hợp thay, Tần Tiêu cũng học ngành y.
"Ừ, cô chú cũng vì lo lắng cho cậu, sợ cậu không thể quên được cô Hạ… Cậu đừng giận họ."
Dịch Lẫm được nhận nuôi từ nhỏ, rất giỏi trong việc hoá giải mâu thuẫn gia đình.
Khương Minh không nói gì, mắt nhìn nơi khác. Nhìn có vẻ đúng là cực kỳ không thích người nhà tìm một người giống hệt bạn gái cũ để mai mối cho mình.
Dịch Lẫm cẩn thận tìm chủ đề để nói: "Nghe ý cậu nói… là cô chú hiểu lầm, cậu không bắt đầu mối quan hệ mới không phải là vì vẫn còn vương vấn mối tình trước?"
Khương Minh lắc đầu: "Đương nhiên không phải."
Loại chuyện này rất khó nói rõ. Trên thế giới này thật sự có một số người bẩm sinh cảm xúc đã không mãnh liệt, cho nên khi bắt đầu cũng sẽ rất chậm chạp. Một khi tình cảm kết thúc, có lẽ trong một khoảng thời gian rất dài không tìm được người tiếp theo khiến mình rung động. Cũng có thể là ngưỡng cảm xúc của họ vốn dĩ đã cao hơn người thường.
Chuyện này rất dễ dẫn đến hiểu lầm. Ví dụ như Khương Minh, ba mẹ của anh, hay thậm chí là những người bạn của anh đều cho rằng ba năm anh không yêu người nào khác chắc chắn là bởi vì anh vẫn chưa quên được mối tình trước. Dù anh có giải thích thế nào cũng vô dụng, cuối cùng chẳng buồn giải thích.
"Không sao, không sao, tôi hiểu rồi! Tôi tin cậu." Dịch Lẫm vòng tay ra sau ôm lấy vai của Khương Minh, vỗ vai anh, giống như những người anh em tốt.
Sau đó nhanh chóng thu tay về.
"Cảm ơn anh đã nghe tôi dông dài." Khương Minh đứng dậy, nghiêm túc nhìn Dịch Lẫm. Anh biết cảm xúc của Dịch Lẫm dành cho mình, nhưng lúc trước anh nói "hiện tại không có ý định yêu đương" cũng không phải nói dối. "Cũng cảm ơn những việc anh đã làm tôi trong thời gian qua. Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa sẵn sàng bắt đầu tình cảm mới. Đây là lời nói thật, không phải lý do thuận miệng nói ra, tôi không muốn lừa dối anh."
Khương Minh nhìn nụ cười hoàn mỹ vẫn giữ vững trên mặt Dịch Lẫm, trong lòng có chút áy náy. Nhưng anh biết chuyện này không nên kéo dài. Sau đó định quay người đi vào cửa chung cư.
"Là vì chuyện trước kia sao?" Dịch Lẫm đứng dậy, dùng âm lượng vừa đủ để Khương Minh nghe rõ.
Khương Minh lắc đầu.
"Hay là bởi vì tôi cũng là đàn ông?" Dịch Lẫm lại hỏi.
Khương Minh lại lắc đầu, nhưng không quay đầu: "Không. Tình cảm không liên quan gì với giới tính."
Dịch Lẫm nở nụ cười, đôi mắt hoa đào xinh đẹp được ánh đèn đường chiếu vào, trông lấp lánh như những vì sao: "Vậy thì tốt. Tôi sợ cậu không thích tôi, cũng sợ cậu không thích đàn ông. Nếu đều không phải, chứng tỏ tôi còn cơ hội."
Dịch Lẫm phất tay, xoay người rời đi trước: "Không quấy rầy cậu nữa. Ngủ sớm nhé. Ngủ ngon."
Khương Minh đi được nửa đường, nghe thấy tiếng xe nổ máy, quay đầu nhìn, thấy đèn xe của Dịch Lẫm đã lập loè ở rất xa.
Nhưng Khương Minh không biết, sau khi Dịch Lẫm quay đầu xe, anh đã đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, rồi gọi điện thoại cho Lý Niệm Tình.
Nghe thấy giọng nữ dễ nghe vang lên ở đầu bên kia, Dịch Lẫm thở một vòng khói: "Đang ở đâu? Đi uống rượu."
Từ sau khi bị đuổi học ở cấp ba, Dịch Lẫm đã lang thang ngoài xã hội kiếm sống, biết hút thuốc từ lâu, chỉ là trước nay anh luôn rất tỉnh táo, biết nicotine không phải thứ tốt, cho nên không thường hút. Điều này đồng nghĩa mỗi khi anh hút thuốc, chắc chắn là tâm trạng đang cực kỳ buồn bực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!