Chương 5: (Vô Đề)

Mỗi khi lại có những bữa cơm kiểu vậy, Khương Minh không còn bướng bỉnh nói không đi nữa, mà chỉ ăn mặc gọn gàng, ngoan ngoãn đến đó ngồi, ngoan ngoan ăn một bữa cơm. Nhưng sau khi xem mắt ba, bốn người, Khương Minh vẫn chẳng rung động với một ai.

May mà bây giờ anh đã học được cách hoà hợp với những tình huống ngượng ngùng kiểu này, chỉ cần coi đó như hai người bạn bình thường ngồi ăn một bữa cơm là được. Dù sao có rung động hay không, không ai cưỡng ép được.

Nhưng lần này, người nhà anh khá chắc hai người sẽ thành đôi. Nghe nói cô gái kia cũng học y, sau khi tốt nghiệp đại học đã lập tức học lên cao học. Cùng học một ngành, cùng hướng công việc trong tương lai, chắc chắn hai người sẽ có rất nhiều chủ đề chung để trò chuyện.

Ít nhất, chị gái Khương Minh nói với Khương Minh như vậy. Ngày đó đến bệnh viện khám thai, chị gái nhân tiện báo cho anh về thông tin của buổi xem mắt tiếp theo gia đình đã sắp xếp.

Khương Minh không thể phản đối, chỉ gật đầu, nói mình sẽ đi.

Buổi xem mắt được sắp xếp vào bốn giờ chiều Chủ nhật. Khương Minh thường hay trực vào Chủ nhật, hiếm khi được nghỉ, chẳng phải là người nhà đang tận dụng hết mọi thứ hay sao?

Đúng giờ đi đến quán cà phê đã hẹn trước, Khương Minh thấy đã có một cô gái ngồi ở bàn đặt sẵn. Anh có chút xấu hổ vì mình đến muộn hơn cô gái.

Đến gần, cô gái ngẩng đầu lên, Khương Minh nhìn rõ dáng vẻ của cô thì lập tức hiểu ra tại sao người nhà của anh lại nói "lần này sẽ thành đôi".

Lúc này, một người đi tới bên cạnh, vỗ vai Khương Minh, giọng nói đầy sức hút vang lên: "Bác sĩ Khương, trùng hợp vậy sao? Ở đây cũng gặp được cậu."

Khương Minh ngẩng đầu nhìn lên, người này không phải Dịch Lẫm thì còn có thể là ai?

Hôm nay ông chủ Dịch mặc bộ com lê màu xanh thẫm, tóc không vuốt như thường ngày, mà để rủ xuống, trơn mượt, mang vẻ kín đáo, là hình ảnh của một quý ông nghiêm túc lại thời thượng. So với bộ com lê giản dị trên người Khương Minh, làm người khác không khỏi hoài nghi người đến xem mắt hôm nay là anh mới đúng.

"Anh quen bác sĩ Khương sao?" Tần Tiêu hỏi. Tần Tiêu chính là cô gái hôm nay xem mắt với Khương Minh, chỉ có điều nhìn cô nàng nói chuyện với Dịch Lẫm, gương mặt lúc nào cũng đầy nụ cười, giống như cô nàng mới là người thân quen với Dịch Lẫm.

Thật ra không phải.

Hai người chỉ mới nói chuyện với nhau được chừng mười phút. Dịch Lẫm vốn hẹn người đến quán cà phê này bàn bạc công việc, nhưng sau khi gọi đồ, không hiểu sao lại ngồi nhầm chỗ, ngồi xuống đúng bàn mà Khương Minh và Tần Tiêu hẹn trước. Lúc cô gái đi tới, còn tưởng anh chính là "bác sĩ Khương".

Hai người cười nói vài câu mới biết hóa ra là nhầm lẫn. Nhưng Dịch Lẫm vốn là người rất dễ tạo thiện cảm, Tần Tiêu có ấn tượng rất tốt với anh.

"Chúng tôi là bạn học cũ. Gần đây có hai người bạn của tôi đều đến bệnh viện của bác sĩ Khương khám, thường xuyên qua lại nên có chút thân thiết."

Đúng lúc này, cà phê Tần Tiêu đã gọi được bưng tới. Hơn nữa, cô gái còn rất tế nhị gọi thêm cho Khương Minh.

Dịch Lẫm vốn đang đứng đó, thuận tay giúp hai người mở nắp kem sữa, rồi đổ đường trắng và cà phê vào cốc nhỏ, cầm thìa khuấy nhẹ, rồi đẩy tới trước mặt hai người.

Tần Tiêu vui vẻ nhận: "Anh Dịch, anh và bác sĩ Khương là bạn bè, chi bằng… đến đây ngồi cùng chúng tôi đi. Một mình anh ngồi đó sẽ buồn lắm. Còn nếu như anh đã có hẹn, vậy thì coi như tôi chưa nói gì."

Dịch Lẫm làm như lơ đãng liếc Khương Minh, lấy điện thoại ra xem, cười nói: "Tôi vốn có hẹn, nhưng người kia đột nhiên có việc bận, cho nên không tới… Vậy thì tôi không khách sao đâu đấy."

Dịch Lẫm đương nhiên là chỉ có thể ngồi cùng phía với Khương Minh, nhưng anh không yêu cầu Khương Minh đứng dậy nhường chỗ hay dịch vào để anh ngồi, mà tự đi vòng sang bên phía kia của ghế sofa, ngồi xuống bên cạnh Khương Minh.

Buổi trà chiều diễn ra vô cùng vui vẻ, nhờ có Dịch Lẫm mà câu chuyện trên bàn chưa bao giờ ngớt. Bất kể là nói về phim ảnh, chuyện ngôi sao, thú cưng, hay thậm chí là mỹ phẩm xách tay, Dịch Lẫm đều có thể tiếp lời Tần Tiêu, chọc cô gái cười tít mắt.

Khương Minh chỉ thỉnh thoảng nói mấy câu, dù sao anh cũng không biết nhiều về những chủ đề đó.

Buổi trà chiều kết thúc, Dịch Lẫm lại dẫn "cặp đôi xem mắt" đến một quán ăn vỉa hè mà anh rất quen thuộc, bởi vì cô gái nói là không muốn ăn trong nhà hàng. Tóm lại, trải nghiệm suốt cả buổi đều rất tuyệt.

Tám giờ tối, Dịch Lẫm lái xe đưa hai người về, đầu tiên là đưa cô gái về trước cửa toà nhà. Sau khi tạm biệt, quay đầu xe, Dịch Lẫm hỏi Khương Minh ngồi ở hàng ghế sau: "Bác sĩ Khương, anh ở đâu? Tôi đưa anh về."

Khương Minh nói địa chỉ, sau đó dừng lại một chút, rồi hạ giọng nói: "Tôi tưởng anh biết rồi. Lẽ nào chị gái tôi không nói cho anh biết sao?"

"Ha ha, sao cậu biết? Bác sĩ Tiểu Khương thật thông minh." Dịch Lẫm le lưỡi, làm bộ chột dạ mà rụt cổ lại.

Đúng như Khương Minh suy đoán, hôm nay Dịch Lẫm xuất hiện trong quán cà phê hoàn toàn không phải là trùng hợp.

Ngày đó ở bệnh viện, chị gái của Khương Minh đến khám thai, không biết Dịch Lẫm đã dùng cách gì mà nhanh chóng trở nên thân thiết với Khương Hàm. Khương Minh đoán, chắc hẳn Dịch Lẫm biết được thời gian và địa điểm xem mắt lần này của anh từ chị gái trong lúc ấy.

"Tại sao anh lại làm những chuyện này?" Trong thời gian này, sự nhiệt tình Dịch Lẫm biểu diện ra với anh hoàn toàn vượt qua giới hạn bạn bè. Khương Minh không ngốc, anh đương nhiên có thể nhận ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!