Chương 46: Ngoại truyện (Hoàn)

Ngoại truyện1. Về tên

Nhãi con chào đời, chị gái và anh rể của Khương Minh đến bệnh viện thăm, vừa tới ngưỡng cửa đã nghe thấy tiếng gào khóc từ bên trong vẳng ra. Bước vào phòng nhìn, quả nhiên là tiếng khóc của đứa cháu nhỏ nhà mình.

Khương Minh đang thay tã cho đứa bé, động tác thuần thục, nhanh gọn. Chỉ có điều nhãi con vừa mới chào đời này có vẻ hơi khó chiều, Khương Minh vừa mở tã ra, nó bắt đầu gào khóc đến xé ruột xé gan, tỏ ra vô cùng khó chịu.

Tiếng khóc của đứa bé này rất lớn, nó vừa cất tiếng, những đứa trẻ khác trong phòng bệnh cũng khóc ré lên theo, dường như từ nhỏ đã có tố chất "cầm đầu".

Chuyện này khiến cho Khương Minh và Dịch Lẫm rất đau đầu. Khương Minh thì ái ngại vì con mình làm con nhà người khác khóc theo, còn Dịch Lẫm thì lo lắng sau này sẽ nuôi dạy nhãi con này kiểu gì.

"Em nhẹ tay như vậy mà nó còn khóc, sau này anh thay tã thì phải làm sao? Chẳng phải là rất ồn ào sao?" Từ lúc cuộc sinh kết thúc đến bây giờ, Dịch Lẫm đã nghỉ ngơi gần mười hai tiếng, thể lực và tinh thần đã khôi phục rất nhiều, chẳng mấy ngày là có thể về nhà.

Chỉ có điều, sau khi tỉnh lại, Dịch Lẫm phát hiện đứa con trai mình sinh ra có giọng to bẩm sinh, hơn nữa còn động tý là khóc, nghĩ đến việc "sau này sẽ nuôi dạy kiểu gì", anh liền cảm thấy khó khăn.

Khương Minh cũng không thích trẻ con khóc, nói đúng hơn, anh không thích bất cứ tiếng động ồn ào nào, nhưng đây lại là con ruột của anh, có muốn đổi cũng không đổi được.

Từ việc nhãi con này lúc còn ở trong bụng Dịch Lẫm đã động đậy không ngừng, Khương Minh đã dự đoán sau này nó nhất định sẽ không phải là một đứa trẻ "ngoan".

Không chỉ không ngoan, mà có thể còn rất "bướng".

Khương Minh đã chuẩn bị tâm lý rồi.

Nhiều năm sau, khi nhãi con này đến tuổi đi học, thỉnh thoảng nó lại gây chuyện trong trường học.

Nhưng bởi vì thành tích học tập của nó quá tốt, còn biết lấy lòng giáo viên, cũng là đứa tích cực nhất khi tham gia mấy việc như ứng cử làm cán bộ lớp, lại làm rất tốt, thành ra các giáo viên cũng không nỡ thật sự phạt nó.

Chỉ có điều, mấy bản kiểm điểm dài mấy trăm chữ thì từ nhỏ đã phải viết rồi.

Các giáo viên đều "vừa yêu vừa ghét" học trò này.

Quay lại chuyện lúc nãy, chị gái Khương Minh vừa nghe thấy tiếng khóc của cháu trai nhỏ đã nói rằng nó giống hệt Khương Minh khi còn bé: "Đừng nói đến em bé, lúc nhỏ em cũng rất hay khóc, còn rất nhõng nhẽo, phải có người ôm mới chịu đi ngủ, vừa đặt xuống là lại khóc."

Khương Hàm lớn hơn Khương Minh gần bốn tuổi, chị nhớ rất rõ mấy "chuyện xấu hổ" của Khương Minh.

Dịch Lẫm quay đầu nhìn Khương Minh, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên, nghe Khương Hàm nói tiếp: "Hồi nhỏ nó đỏm dáng lắm, giày bị dính bẩn cũng khóc, không giành được đồ chơi cũng khóc, còn không thích ăn rau, người ta gắp rau vào bát nó, nó cũng khóc luôn."

Dịch Lẫm kéo tay Khương Minh, hai mắt mở lớn: "Bác sĩ Khương, thì ra trước kia em mít ướt như vậy."

Khương Minh mặt không đổi sắc, lấy nước sôi tráng bình sữa cho em bé, giọng điệu bình thản: "Em đâu có nhớ mấy chuyện đó." Có nhớ hay không thì tính sau, dù sao Khương Minh tuyệt đối sẽ không thừa nhận.

Sau đó thảo luận đến tên của đứa bé, Khương Minh cho rằng con trai đặt tên là "Khương Dịch" không phù hợp cho lắm, bởi vì cái tên này vốn dĩ hai người định đặt cho con gái.

Dịch Lẫm đương nhiên là đồng ý với suy nghĩ của Khương Minh, nói chữ "Dịch" có rất nhiều từ đồng âm, chọn một từ khác giống tên con trai là được.

Khương Minh trầm tư một lúc, nói ra chữ "Dật". Dịch Lẫm đọc đi đọc lại mấy lần, mày hơi nhăn lại: "Khương Dật, Khương Dật. Nghe giống tên con trai rồi, nhưng mà cảm thấy hơi nặng…"

"Vậy thì thêm một chữ "Nhất" ở giữa là được." Khương Minh thuận miệng nói, hoàn toàn không tốn công suy nghĩ, "Khương Nhất Dật, như vậy nghe sẽ không còn nặng nữa."

Tên của "con trai yêu" được quyết định như thế. Nhãi con này là đứa con đầu tiên, thêm chữ "Nhất" trong tên cũng coi như hợp lý.

Có điều, khi Khương Nhất Dật đến tuổi đi học biết chữ, nhìn lại tên của mình, cảm thấy… bị đặt quá qua loa.

2. Về mèo

Cuối cùng Khương Minh cũng mang con mèo trắng mập thích quấn quýt cọ lên ống quần anh ở trong khu chung cư về nhà.

Khi đưa đến bệnh viện kiểm tra, con mèo trắng này không mang bệnh gì, thể trạng còn tốt hơn rất nhiều con mèo nuôi trong nhà khác.

Nó là mèo hoang lại vẫn có thể tự nuôi mình đến béo như vậy cơ mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!