Chương 45Khương Minh sạc điện một chiếc túi sưởi nhỏ hình vuông, rồi nhẹ nhàng đặt lên vùng dạ dày của Dịch Lẫm. Mặc dù không thể làm hết cơn đau, nhưng chườm ấm vẫn có tác dụng nhất định trong việc giảm bớt khó chịu.
Dịch Lẫm thuận thế nằm xuống đùi Khương Minh, để Khương Minh nhẹ xoa bụng mình: "Em xem này, nó cứ động đậy mãi, không chịu yên lúc nào. Ôi chao, đến bao giờ mới sinh đây…"
Khương Minh vuốt tóc Dịch Lẫm, động tác có chút thân mật. Đã lâu Dịch Lẫm không cắt tóc, bây giờ tóc anh đã dài, lại còn rối, như một nghệ sĩ lang thang. Thậm chí phần tóc phía sau đã có thể buộc lại thành một búi nhỏ. Còn phần tóc mái trước trán, để chúng không chọc vào mắt, Dịch Lẫm dùng kẹp tóc màu đen ghim lại.
Vì vậy, so với trước đây, bây giờ có thể nói là Dịch Lẫm "xinh đẹp" hơn rất nhiều. Như lời của Khương Minh, trong tất cả những người để kiểu tóc kỳ quặc thế này mà anh từng gặp, Dịch Lẫm là người đẹp nhất.
"Nói thật, khung xương chậu của đàn ông vốn nhỏ, sau khi thai nhi lọt xuống khung xương chậu thì sẽ không ở lại đó lâu, đa số đều sẽ sinh sớm. Con chúng ta lại hiếu động như thế, có lẽ còn đòi ra sớm hơn." Khương Minh nghiêm túc nói.
Thật ra ý của Khương Minh là nếu như đứa bé đòi ra sớm thì Dịch Lẫm cũng sẽ sớm được giải thoát.
Kết quả Dịch Lẫm lại do dự: "Nhưng chẳng phải người ta nói trẻ sinh non thì thể chất sẽ yếu, khó nuôi, sau này còn rất dễ bị bệnh sao?"
"Đúng vậy, xét từ góc độ thể chất, đương nhiên trẻ sinh đủ tháng là tốt nhất."
"Vậy cứ để con gái của chúng ta ở trong bụng anh thêm một thời gian nữa đi." Dịch Lẫm nằm ngửa ra, nghĩ đã qua tám tháng rồi, chịu đựng thêm một tháng nữa cũng chẳng sao.
Khương Minh vừa nghịch tóc Dịch Lẫm, vừa bất lực lắc đầu: "Anh đúng là gì cũng muốn."
Đến bây giờ, không hiểu sao trong lòng Dịch Lẫm vẫn giữ vững chấp niệm rằng nhãi con trong bụng là một bé gái. Nhưng đã không còn điên cuồng như hồi đầu nữa. Dù sao bản thân anh mang thai ngần ấy tháng, cho dù sinh ra một con khỉ, anh cũng sẽ thích.
Dịch Lẫm nhìn Khương Minh, đột nhiên nhớ ra, hỏi: "Em nói xem, sau khi con chúng ta sinh ra thì sẽ mang họ gì? Theo họ em nhé?"
Khương Minh có chút kinh ngạc, anh vốn không hề để ý đến vấn đề này, cũng chưa từng nghĩ đến. Nhưng nếu như nhất định phải hỏi ý kiến của Khương Minh thì anh sẽ thiên về việc để đứa bé mang họ của Dịch Lẫm hơn. Dù sao đây cũng là đứa bé do Dịch Lẫm hoài thai mười tháng sinh ra, mang họ "Dịch" sẽ hợp lý hơn.
Nhưng hiển nhiên là Dịch Lẫm không nghĩ như vậy: "Anh vốn không phải họ Dịch, anh họ gì chính anh cũng không biết. Anh không được lựa chọn họ của mình, nhưng có thể chọn họ cho con. Anh cũng không muốn con theo họ anh để mang họ của gia đình đó. Thật ra, anh còn muốn đổi họ, chỉ là không biết nên đổi thành họ gì. Vậy nên, bác sĩ Khương à, cứ để con chúng ta theo họ em, làm một "Tiểu Tiểu Khương" đi."
Khương Minh ngẫm nghĩ, hoàn toàn không có lý do gì để phản đối những lời Dịch Lẫm vừa nói. Hai tay đặt ra sau, Khương Minh hơi ngả người tựa lên sô pha, dáng vẻ thư giãn: "Vậy đặt tên gì đây? Khương Dịch?"
"Được đấy!" Dịch Lẫm ngay lập tức tán thành, bởi vì cái tên này nghe giống tên con gái.
Lúc Dịch Lẫm mang thai đủ chín tháng, Khương Minh yêu cầu Dịch Lẫm phải nhắn tin cho mình gần như bất cứ lúc nào để theo dõi tình trạng máy thai của Dịch Lẫm.
Ít nhất cách mỗi một tiếng đều phải báo cáo qua điện thoại một lần. Bởi vì Dịch Lẫm đã xuất hiện cơn co thắt giả, Khương Minh đoán rằng Dịch Lẫm có thể bước vào giai đoạn chuyển dạ bất cứ lúc nào.
Thế nhưng nhãi con trong bụng lại chẳng vội vàng, nhất quyết ngoan ngoãn ở yên cho đến tận trước ngày dự sinh một ngày vẫn không hề có dấu hiệu muốn ra ngoài.
Khương Minh đã xin phép giám đốc bệnh viện, quyết định ở nhà cùng Dịch Lẫm. Khương Minh là bác sĩ sản, nói đúng ra thì anh không cần xin nghỉ, cứ đến bệnh viện làm việc như bình thường, đến khi Dịch Lẫm chuyển dạ, vào viện là có thể tiếp nhận ngay.
Nhưng Khương Minh có lý do của Khương Minh… Anh không muốn đỡ đẻ cho Dịch Lẫm.
Cũng thật là kỳ quái, rõ ràng Khương Minh là bác sĩ khoa Sản phu, thường ngày đã quen chứng kiến các sản phu đau đớn khi sinh, vốn rất có kinh nghiệm đỡ đẻ. Nhưng Khương Minh lại không dám chắc khi Dịch Lẫm nằm trên giường sinh, đau đớn giãy dụa, anh còn có thể bình tĩnh thực hiện những động tác như "áp bụng" hay "đẩy thai" được hay không.
Khương Minh không làm được…
"Ôi chao…" Dịch Lẫm đang ngồi đối diện Khương Minh ăn trưa, nhìn thấy Khương Minh lộ ra dáng vẻ cực kỳ hiếm thấy, chần chừ lại mềm mại, liền đưa hai tay bưng lấy mặt Khương Minh: "Bác sĩ Tiểu Khương mềm mại thế này thật đáng yêu quá đi. Em đáng yêu như thế, đến lúc anh sinh có em bên cạnh, hẳn là anh sẽ không đau đâu." Dịch Lẫm gắp một chiếc nem cuốn nhỏ đưa tới bên miệng Khương Minh.
Khương Minh há miệng cắn miếng nem, nói: "Lúc mở đến ba phân sẽ hơi đau một chút, sau đó gây tê vô cảm[1] thì sẽ đỡ hơn."
Dịch Lẫm còn do dự: "Nhưng anh nghe sau khi gây tê sẽ bị ngốc… Anh thông minh thế này, anh không muốn bị biến thành kẻ ngốc đâu…"
Khương Minh cười khổ: "Ngốc! Thuốc tê chỉ gây tê liệt các dây thần kinh trong thời ngắn, khi thuốc hết tác dụng, tất cả sẽ trở lại bình thường. Nghe em, anh ngoan ngoãn gây tê đi, nếu không anh sẽ không chịu nổi đâu."
"Được." Dịch Lẫm ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng nhìn dáng vẻ của anh vẫn có chút kháng cự, chứ không hoàn toàn chấp nhận. Có lẽ trong lòng anh vẫn nghĩ, sinh con thôi mà, đau thì có đau, nhưng dù thế nào cũng có thể chịu đựng được, không cần phải gây tê.
Khương Minh nhìn thấu nhưng không nói gì, cũng không vội vàng ép buộc Dịch Lẫm, chỉ nói tuỳ anh quyết định. Bởi vì Khương Minh cực kỳ chắc chắn, không cần nói nhiều, đến khi thực sự bước vào quá trình sinh nở, Dịch Lẫm tự nhiên sẽ thay đổi suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!