Chương 44: (Vô Đề)

Vốn dĩ Dịch Lẫm định tự làm bánh kem ở nhà, thứ nhất là anh rất thích nấu nướng, lại đang rảnh rỗi không có việc gì làm. Thứ hai là Khương Minh không thích ăn bánh ngọt bởi vì không ưa những món có vị ngọt cho lắm, bánh kem ở ngoài tiệm đều quá ngọt, chắc chắc Khương Minh sẽ không thích, cho nên Dịch Lẫm mới muốn mua khuôn và nguyên liệu về để tự làm.

Thế nhưng bây giờ bụng anh đã hơn tám tháng, nặng nề tụt ở phía trước, chỉ đứng một lúc thôi đã thấy mỏi lưng.

Khương Minh không tán thành ý định này. Mà Dịch Lẫm thử đứng trước bếp chừng hai mươi phút đã thấy mỏi lưng không chịu nổi, đành phải bỏ cuộc.

Sau khi tan làm về nhà, Khương Minh xoa bóp thắt lưng cho Dịch Lẫm, cười nói: "Ông chủ Dịch à, anh tha cho thắt lưng của mình đi, nó đã phải chịu khổ rồi. Hơn nữa, nào có người sinh nhật nào tự làm bánh kem cho mình."

Nghe ý của Khương Minh thì có vẻ như Khương Minh muốn ôm luôn việc tự làm bánh kem này, nhưng bỏ qua chuyện tài nghệ nấu nướng của Khương Minh rất đáng quan ngại, thì Dịch Lẫm vốn chẳng bận tâm đến việc mình có phải người sinh nhật hay không.

Bởi vì trước kia sống cô độc một mình, anh không quá coi trọng sinh nhật. Nếu như có thể tự tay làm một chiếc bánh kem được Khương Minh khen ngon, thì anh sẽ càng cảm thấy thích thú hơn.

"Ồ, vậy em nói xem nên làm thế nào? Đặt bánh kem ngoài tiệm? Nhưng em không thích ăn ngọt, một mình anh ăn thì còn có ý nghĩa gì nữa?" Dịch Lẫm nhéo mặt Khương Minh.

Mặt Khương Minh mềm mịn như đậu hũ non, Dịch Lẫm cảm thấy chỉ "nhéo" thôi là chưa đủ, bèn chống người dậy khỏi sô pha, hôn mạnh một cái.

Kể từ sau đêm đó, Khương Minh đã gần như bày tỏ rõ lòng mình với Dịch Lẫm, cho nên Dịch Lẫm cũng không cần kìm nén nữa, dần để lộ bản tính phóng túng vốn có. Thỉnh thoảng lại tranh thủ "lợi dụng" Khương Minh, nếu không sờ mó thì là hôn nhẹ.

Khương Minh cũng ngầm cho phép, hơn nữa đôi khi còn chủ động "lợi dụng" ngược lại.

Vào buổi tối sinh nhật Dịch Lẫm, Khương Minh đặt hai phần suất ăn trẻ em từ nhà hàng Tây. Sau khi người giao hàng giao đồ ăn đến căn hộ, anh và Dịch Lẫm cùng ăn ở nhà.

Khương Minh bóc lớp giấy gói của một chiếc hamburger ra, cố ý đặt lên chiếc đĩa mà anh mới mua, rồi cắm một cây nến lên chiếc hamburger đó. Khương Minh vừa tỉ mỉ căn chỉnh vị trí của cây nến vừa nói: "Đây là chiếc hamburger cỡ lớn của nhà hàng, như vậy mới cắm được nến lên."

Quan trọng nhất là suất ăn trẻ em này còn tặng kèm món đồ chơi nhỏ, là hai hình trang trí nhỏ rất đáng yêu, còn là phiên bản hợp tác giới hạn. Khương Minh mua về bày ra, Dịch Lẫm cũng nói là thích những món đồ chơi nhỏ xinh thế này.

Hơn nữa, theo như cách nói của Khương Minh, nếu Dịch Lẫm đã mang theo nhãi con đón sinh nhất, vậy thì suất ăn "trẻ em" này là vô cùng hợp lý.

"Ôi chao, bảo bối của anh ơi, em thật đúng là đã nắm chặt anh trong lòng bàn tay rồi." Dịch Lẫm ngồi bên bàn ăn, chăm chú nhìn Khương Minh, càng nhìn càng thấy thích.

"Đến sinh nhật em, anh nhất định sẽ làm bánh kem cho em. Anh đã nghĩ rồi." Dịch Lẫm vẫn không chịu từ bỏ ý tưởng này.

Dù sinh nhật của Khương Minh là vào tháng mười một, đến lúc đó nhãi con trong bụng anh cũng đã chào đời, bây giờ nghĩ đến chuyện này thì đúng là hơi sớm.

Khương Minh tắt đèn trong phòng, ngồi xổm xuống bên bàn, nhẹ tay bấm bật lửa, trêu chọc: "Đến sinh nhật em thì đã sang mùa đông, giờ anh đã nghĩ đến có phải là hơi sớm không?"

Dịch Lẫm không đồng tình: "Nào có sớm? Chẳng phải chỉ từ tháng chín đến tháng mười một thôi sao? Hơn nữa mùa đông cũng tốt mà, đến có lúc nếu có thêm tuyết rơi nữa thì càng tuyệt."

Mùa thu năm nay nhiệt độ giảm rất nhanh, lập thu chưa tới nửa tháng, thời tiết đã mang theo cảm giác se lạnh đặc trưng của mùa thu rồi.

Hơn nữa, cứ khi trời mưa là độ ẩm lại tăng lên, không khí ẩm ướt dính nhớp bám trên người, dù ở trong nhà hay ở ngoài trời đều cảm thấy khó chịu.

Sau một ca trực đêm, Khương Minh đã bị cảm nặng. Để tránh lây cho sản phu và trẻ sơ sinh, mấy ngày nay Khương Minh chỉ ở trong phòng làm việc, làm những công việc liên quan đến giấy tờ.

Chuyện này khiến Dịch Lẫm vô cùng đau lòng, ngày nào cũng nấu canh gừng, pha thuốc cảm cho Khương Minh uống. Sợ Khương Minh đau đầu, Dịch Lẫm còn tất bật chuẩn bị mọi thứ để mát xa đầu cho Khương Minh.

Nhưng Khương Minh nhất định không chịu. Bây giờ, ngay cả lúc ở nhà Khương Minh cũng đeo khẩu trang, còn tránh tiếp xúc quá gần với Dịch Lẫm.

Bởi vì anh bị bệnh thì còn có uống thuốc, mà với tình trạng cơ thể của Dịch Lẫm hiện tại lại không tiện dùng thuốc, nếu như bị cảm thì sẽ rất phiền phức.

Ngay cả lúc ngồi trên sô pha, Khương Minh cũng bắt Dịch Lẫm phải giữ khoảng cách với mình ít nhất một mét, hai người không được ngồi sát nhau.

Dịch Lẫm suy nghĩ một lúc, quyết định cũng đeo một cái khẩu trang, sau đó đỡ bụng đi đến bên cạnh Khương Minh, chậm rãi ngồi xuống: "Thế này được rồi chứ? Nếu vẫn không được thì anh sẽ đeo thêm một cái khẩu trang nữa. Hai lớp khẩu trang, anh không tin còn có thể lây bệnh."

Nghĩ đến chuyện từ khi bước vào giai đoạn giữa của thai kỳ, Dịch Lẫm rất thích dính lấy mình, lòng Khương Minh mềm ra, dang hai tay, ra hiệu cho Dịch Lẫm dựa vào.

"Sức khoẻ của anh rất tốt, sẽ không bị em lây bệnh đâu." Dịch Lẫm tựa lên vai trái của Khương Minh, nắm tay Khương Minh kẹp giữa hai bàn tay của mình.

Khương Minh khẽ cọ cằm l*n đ*nh đầu người trong lòng: "Em biết. Nhưng mà nếu như anh bị ốm thì không thể tiêm cũng không thể uống thuốc, chỉ có thể cố chịu đựng. Anh có chịu được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!