Chương 42: (Vô Đề)

Đẩy cửa căn hộ, trên hành lang có một chiếc đèn nhỏ màu vàng ấm, đây là chiếc đèn Dịch Lẫm đặc biệt mua và lắp thêm khi phát hiện ra Khương Minh thường xuyên phải tăng ca vào buổi tối. Bởi vì anh luôn để đèn sáng cho Khương Minh, nói rằng không thể để Khương Minh về đến nhà lại phải đối mặt với cả căn phòng tối đen.

Có điều hôm nay có chút khác biệt với mọi ngày, trong phòng ngủ lại tối đen. Bình thường, tuy ngoài miệng Dịch Lẫm chỉ nói là để đèn cho Khương Minh, nhưng thật ra Dịch Lẫm đều sẽ chờ Khương Minh về.

Mỗi khi Khương Minh về nhà vào buổi tối, hầu như lần nào anh cũng thấy phòng ngủ còn sáng đèn, còn Dịch Lẫm thì vẫn ở trên giường thức chờ anh, dù Dịch Lẫm đã tắm xong.

Khương Minh đã nói với Dịch Lẫm nhiều lần rằng anh cứ ngủ trước, nhưng lần nào Dịch Lẫm cũng chỉ đồng ý ngoài miệng, thực chất lại chẳng nghe lời, còn luôn nói rằng phải chờ Khương Minh về ngủ cùng mới có thể ngủ ngon.

Vậy mà hôm nay… Khương Minh liếc mắt nhìn, phòng ngủ đã tối đen. Với lại, thật ra hôm nay Khương Minh cũng về không quá muộn.

Có lẽ là hôm nay Dịch Lẫm buồn ngủ sớm, Khương Minh suy đoán. Thế nhưng, trong lòng Khương Minh biết rất rõ, đây là một "tín hiệu".

Một "tín hiệu" mà anh phải xử lý.

Khương Minh khẽ khàng đi vào phòng ngủ, cũng không bật đèn lên, anh không muốn quấy nhiễu người đang ngủ trên giường.

Nhờ ánh sáng mờ từ chiếc đèn nhỏ ngoài hành lang, Khương Minh khẽ mở tủ quần áo, lấy đồ ngủ và khăn tắm ra, rồi đi tắm.

Suốt quá trình, Khương Minh đều rón ra rón rén, sau khi ra khỏi phòng anh còn đóng cửa lại, tránh để tiếng động lúc mình tắm làm ảnh hưởng đến Dịch Lẫm.

Mặc dù Khương Minh biết Dịch Lẫm vẫn chưa ngủ.

Khương Minh đã quá quen thuộc với tần suất nhịp thở và tiếng thở của Dịch Lẫm khi Dịch Lẫm ngủ, dù sao thì tối nào Khương Minh cũng nghe. Nhưng vừa rồi trong phòng rất yên tĩnh, Khương Minh liền biết là Dịch Lẫm chưa ngủ.

Mở vòi hoa sen trong phòng tắm, Khương Minh tắm qua một chút.

Trong lúc đánh răng, anh vô thức chú ý đến một chiếc cốc khác ở trên bồn rửa mặt. Không biết từ lúc nào, Dịch Lẫm đã đổi sang chiếc cốc hình khủng long, còn bàn chải đánh răng cũng cùng một kiểu với Khương Minh. Bình thường khi không dùng đến, hai chiếc cốc được đặt sát vào nhau, vừa nhìn đã biết là một cặp.

Bây giờ ngẫm lại, Khương Minh và Dịch Lẫm đã sống cùng nhau khá lâu rồi, lâu đến mức anh đã xem trạng thái này như "dáng vẻ vốn có" trong cuộc sống của mình.

Nói cách khác, nếu như bây giờ bảo anh không sống cùng Dịch Lẫm nữa thì chắc chắn anh sẽ không muốn, hơn nữa cũng không thể tưởng tượng mình sẽ thế nào.

Tắm xong, Khương Minh lại khẽ khàng bước vào phòng ngủ, khẽ khàng lên giường, chui vào trong chăn của mình, điều chỉnh báo thức ngày mai trên điện thoại di động.

Khương Minh chỉnh độ sáng màn hình xuống mức thấp nhất, sợ làm ảnh hưởng đến người bên cạnh. Nhưng Dịch Lẫm lại không nhúc nhích, như là hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng, dù cho anh vẫn chưa ngủ.

Tắt điện thoại, Khương Minh để sang một bên, nửa tựa lên đầu giường, đối diện với bầu không khí yên tĩnh trong phòng, khẽ lên tiếng: "Anh ngủ chưa?"

Mấy giây sau, bên cạnh mới vang lên tiếng đáp nhỏ: "Chưa."

Nhưng Dịch Lẫm không quay người lại. Anh đắp chăn rất kín, ngay cả mặt cũng vùi một nửa trong chăn: "Hôm nay đi liên hoan có vui không?"

Dù biết lúc này trong phòng đang mờ tối, Dịch Lẫm lại đưa lưng về mình, không thể nào nhìn thấy, Khương Minh vẫn lắc đầu: "Không vui. Trong lòng nghĩ đến một người khác, lại không thể lập tức nhìn thấy người đó, sao em vui được chứ?"

Dịch Lẫm quay mặt lại, hiện tại bụng anh nặng nề, trở mình không hề dễ dàng, chỉ có thể cố gắng cử động cần cổ hết mức: "Bác sĩ Khương, em muốn nói là em nhớ anh sao?"

Lần đầu tiên nghe thấy bác sĩ Khương thẳng thắn nói ra lời tình cảm như vậy, Dịch Lẫm nhất thời sững sờ, không biết có phải đã xảy ra chuyện gì không.

Dịch Lẫm đưa tay chạm lên trán Khương Minh, làn da nơi đó mịn màng trơn láng, còn vương chút hơi ẩm.

"Bảo bối, có phải em bị sốt rồi không?" Giọng nói củaDịch Lẫm cũng hạ thấp.

Khương Minh cầm lấy tay anh, đặt lên trán mình: "Anh nói xem em có bị sốt không?"

Dịch Lẫm cảm nhận được rõ ràng thân nhiệt của Khương Minh rất bình thường, không hề bị sốt, càng không hề bị bệnh. Dịch Lẫm bật cười: "Vậy sao vừa rồi em lại nói mấy lời như thế? Người không biết còn tưởng là anh làm hư em rồi."

Thu lại nụ cười, Dịch Lẫm quay đầu, giọng nói trầm buồn: "Có nhiều đồng nghiệp như vậy, còn có… cô Hạ, sao lại không vui?"

Nói xong, Dịch Lẫm lập tức hối hận. Anh vốn ghét nhất là người nói chuyện mỉa mai, mà lời của anh vừa rồi nghe thế nào cũng đầy vẻ ghen tỵ, làm chính anh cũng cảm thấy khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!