Mọi người tụ tập ăn uống, sau đó thuê một phòng karaoke riêng. Đây là ý tưởng của giám đốc bệnh viện, coi như là phần tiếp theo của buổi lễ chào đón nhân viên mới.
Sau khi biết chuyện, Dịch Lẫm không chờ Khương Minh tan làm cùng nhau về nhà nữa, chỉ mang cháo đến, nói rằng buổi chiều sẽ tự về nhà trước.
Khương Minh không yên tâm: "Hay là em xin nghỉ một giờ, đưa anh về nhà?"
Dịch Lẫm đã xuất huyết hai lần, mặc dù trong hai tháng qua đã cẩn thận tĩnh dưỡng, nhưng có lẽ vì thế mà Khương Minh rất ít để anh đi đâu một mình.
Huống chi bây giờ thai đã lớn, trong lần khám gần nhất, họ phát hiện nhãi con trong bụng Dịch Lẫm cực kỳ hiếu động. So với những ông bầu khác, máy thai của Dịch Lẫm có vẻ thường xuyên hơn nhiều.
Cộng thêm vị trí của túi thai, nhãi con luôn nằm rất thấp, nên bụng của Dịch Lẫm bây giờ gần như thõng xuống dưới, lúc đi lại trông nặng nề hơn người khác rất nhiều.
Cho nên Khương Minh không yên tâm để anh đi về một mình, dù khoảng cách giữa khu chung cư và bệnh viện không xa.
"Như vậy sao được? Lãnh đạo của em có đồng ý không?" Hai người đứng ở góc cầu thang, hiện giờ xung quanh không có một người nào, Dịch Lẫm tiến tới gần, ôm Khương Minh. Hít một hơi thật sâu mùi hương ở cần cổ Khương Minh, "Anh chỉ muốn ở bên em thêm một lát thôi, bây giờ đã đạt được mục đích rồi. Em cũng đừng coi anh như người già yếu, một mình anh không về nhà được hay sao? Em ở lại bệnh viện đi.
Vừa rồi anh thấy trong phòng bệnh của em chẳng phải có một người sắp sinh à?"
Khương Minh nghiêm túc nói: "Anh ta vẫn chưa vỡ ối, chỉ mới đau chuyển dạ giai đoạn đầu, còn ít nhất năm, sáu tiếng nữa mới sinh."
"Phì…" Dịch Lẫm bị chọc cười, "Sinh còn có thể chắc chắn như vậy sao? Nói không chừng em vừa rời đi, người ta lại sinh đấy."
Cuối cùng, Dịch Lẫm vẫn không chịu để Khương Minh đưa mình về.
Trong buổi liên hoan tối hôm đó, Khương Minh có chút không yên lòng. Một phần vì lo lắng cho người ở nhà, phần khác anh mơ hồ cảm thấy nụ cười của Dịch Lẫm ở trước mặt anh không được thật lòng, giữa hai người như đang có một vách ngăn nào đó.
Cảm giác này đương nhiên càng trở nên rõ ràng hơn kể từ sau khi Hạ Lạp về nước, nhưng "băng dày ba thước không phải một ngày đông", Khương Minh biết nguyên nhân không phải là Hạ Lạp mà là từ vài thứ khác.
Trong bữa liên hoan, vì mải suy nghĩ chuyện này mà Khương Minh ăn khá ít.
Còn một người khác cũng không có hứng thú ăn uống giống anh, đó chính là Hạ Lạp. Suốt buổi chiều, Hạ Lạp vẫn chưa hết bàng hoàng sau chuyện "Khương Minh chính miệng nói rằng anh đã kết hôn".
Đến tận bây giờ, cô vẫn hoài nghi mình nghe nhầm. Nhưng cô cũng là người không thích tự lừa dối bản thân.
Trong phòng karaoke, khi mọi người thoả thích hát hò, Hạ Lạp cầm một chiếc ly thuỷ tinh chân cao, uống từng ngụm.
Càng uống, hốc mắt lặng lẽ đỏ lên. May mà ánh đèn trong phòng karaoke mờ mịt, người lại đông, mọi người cũng đang chú ý lên màn hình chọn bài hát.
Khương Minh không hát, anh để ý thấy hết. Ngẫm nghĩ một lúc, anh vẫn đi đến bên cạnh Hạ Lạp, đưa khăn giấy cho cô: "Đừng uống nữa."
Mặc dù là "bên cạnh" nhưng khoảng cách giữa Khương Minh và Hạ Lạp vẫn còn đủ để hai người nữa đứng vào. Ngay cả bạn bè bình thường cũng còn gần hơn.
"…" Hạ Lạp ngẩng đầu, nhìn thấy vị trí Khương Minh đang đứng, bây giờ cô mới hiểu hết ý nghĩa của việc này, "Em chỉ uống Sprite thôi mà. Em biết nếu em uống nhiều thì sẽ rất mất mặt."
Tửu lượng của Hạ Lạp rất kém, là kiểu người dù uống bia cũng sẽ say.
Trước kia, trong một buổi liên hoan chuyên ngành, mọi người vừa nướng thịt vừa uống rượu, còn chơi trò "Thật hay Thách", Hạ Lạp mới chơi được nửa chừng đã say đến bất tỉnh. Là Khương Minh cõng cô về ký túc xá. Lúc ấy hai người vẫn chưa phá "lớp giấy" kia.
Hôm đó hình như là vào mùa đông, tuyết rơi lãng đãng, đường rất trơn, giữa ký túc xá nữ và cổng trường còn có một con dốc vừa dài vừa mấp mô, nhưng Khương Minh vẫn bước đi rất vững vàng.
Sau khi hẹn hò, hai người cũng cùng nhau tham gia nhiều buổi liên hoan, nhưng Hạ Lạp gần như không bao giờ say nữa. Bởi vì Khương Minh sẽ luôn để ý kiểm soát lượng rượu thay cô, cũng sẽ nhắc nhở cô: "Đừng uống nữa."
"Có điều bây giờ em cũng chẳng khác gì đang say." Hạ Lạp nhẹ bóp huyệt Thái Dương, nhìn mặt Khương Minh, rồi nhìn sang chỗ khác, "Khương Minh, anh có thể ra ngoài với em một lát được không? Em có lời muốn nói riêng với anh."
"Được. Anh cũng có chuyện muốn nói với em."
Hai người đẩy cửa phòng riêng, đi đến cuối hành lang, trước mặt là một cửa sổ kính sát sàn, có thể nhìn thấy được dòng xe nhộn nhịp của thành phố vào đêm.
Hạ Lạp thẳng thắn mở lời: "Thành thật mà nói… Lần này em về nước là có liên quan rất nhiều đến anh. Em đã hỏi rất nhiều bạn cũ, nhưng không một ai nói với em là… anh đã kết hôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!