Hồi đó, chuyện tình cảm giữa anh và Hạ Lạp… thật ra cũng không thể nói là ai "theo đuổi" ai, dường như mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên, hai người cứ thế ở bên nhau.
"Ừm… Chúng em không ai theo đuổi trước cả…" Giọng nói của Khương Minh có chút lưỡng lự, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh cảm thấy có sao nói vậy vẫn là tốt nhất. Huống hồ anh cũng không muốn giấu Dịch Lẫm bất cứ chuyện gì, "Nếu như mở lời trước được tính là "theo đuổi", thì là em nói trước."
Khi ấy Khương Minh và Hạ Lạp gần như đã trở thành người bạn tốt nhất của nhau, cách hai người ở bên nhau cũng chẳng khác gì những cặp đôi bình thường, chỉ thiếu một câu nói để chọc thủng "lớp giấy" mà thôi.
Khi Khương Minh nhận ra điều này, anh đương nhiên không thể để con gái phải mở lời trước.
Hình như đó là vào một buổi chiều vừa ngớt mưa, mặt đất còn ướt sũng, anh và Hạ Lạp hẹn gặp tại phòng thí nghiệm, cũng trong chính quá trình thí nghiệm đó, Khương Minh đã nhẹ giọng hỏi Hạ Lạp: "Bây giờ chúng ta vẫn là "bạn bè" đúng không? Hay là thử làm "người yêu" xem sao?"
Lúc ấy Hạ Lạp ngẩng đầu lên, có vẻ như kinh ngạc, đôi mắt to tròn chăm chú Khương Minh nhìn một lúc, sau đó cười nói: "Được, mình đồng ý thử."
Nghĩ đi nghĩ lại, nếu nhất định phải nói là ai theo đuổi ai, Khương Minh vẫn cho rằng mình là người đuổi theo trước. Đây là câu trả lời của anh. Không biết Dịch Lẫm có hài lòng không… Khương Minh thấp thỏm.
Thật ra Dịch Lẫm cũng không biết mình muốn nghe câu trả lời thế nào.
Bất kể ai là người theo đuổi trước, anh nghe xong cũng đều cảm thấy không được thoải mái…
Nếu như là Khương Minh theo đuổi Hạ Lạp, điều này chứng tỏ Hạ Lạp có một sức hấp dẫn mãnh liệt với Khương Minh. Anh không vui.
Nếu như là Hạ Lạp theo đuổi Khương Minh, chuyện sau đó cho thấy cô nàng đã thành công, anh cũng không vui.
Cho nên lúc này Dịch Lẫm đang cực kỳ hối hận, chỉ muốn thời gian quay ngược lại mấy giây, để anh nuốt câu hỏi ngu ngốc kia lại.
Nhưng sau khi nghe được câu trả lời của Khương Minh, đột nhiên anh cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều. Sau đó Dịch Lẫm nhận ra, hoá ra ai theo đuổi trước không hề quan trọng, điều anh muốn chỉ đơn giản là được Khương Minh hết lòng quan tâm ở hiện tại thôi.
Dịch Lẫm đưa tay kéo Khương Minh ngồi xuống giường, sau đó từ phía sau ôm lấy Khương Minh: "Thật tốt quá, vậy thì anh là người đầu tiên thành công theo đuổi em."
"Ừ…" Tuy nói vậy nghe có vẻ tự cao, nhưng quả thật Dịch Lẫm nói không sai. Vì vậy Khương Minh vừa đưa lọ vitamin nhỏ ra phía sau vừa gật đầu.
Thời gian gần đây Dịch Lẫm thỉnh thoảng lại dính sát bên người Khương Minh, cũng thường xuyên nhẹ nhàng ôm Khương Minh từ phía sau, bụng bầu bảy tháng cũng theo tự nhiên mà chạm vào sau lưng Khương Minh. Âm ấm, mềm mềm, đôi khi còn cảm nhận được những cú đạp lung tung của nhãi con bên trong.
Giống như lúc này, Khương Minh cảm thấy hình như bên hông phải của mình vừa bị đá nhẹ một cái.
Khương Minh không vội xoay người mà trở tay sờ lên chỗ vừa phình lên. Bây giờ lòng bàn tay của anh vẫn còn có thể ôm trọn phần đầu nhọn của bụng, qua thêm vài tuần hẳn là sẽ không thể làm vậy được nữa.
"Nó vừa đá anh à?" Tiếng nói của Khương Minh rất nhẹ nhàng.
"Ừ." Dịch Lẫm rất thích Khương Minh sờ bụng mình, bởi vì hình như mỗi lần bác sĩ Khương sờ lên, nhãi con trong bụng đều ngoan ngoãn hơn hẳn. "Bây giờ nó rất thích động đậy, không phải xoay người thì là đá chân. Lúc em ở trong bụng mẹ có như vậy không?" Dịch Lẫm gác cằm lên vai Khương Minh, khẽ hỏi bên tai Khương Minh.
Khương Minh nghiêm túc suy nghĩ một lúc, mẹ anh chưa từng nói với anh chuyện này: "Có lẽ là không. Mẹ em chưa từng nói em thích động đậy bao giờ. Hẳn là nó giống anh."
Qua một đêm, Khương Minh cho rằng có lẽ Dịch Lẫm đã quên chuyện này. Sáng sớm, lúc nấu bữa sáng, tinh thần của anh rất tốt, cũng không nhắc một chữ nào đến chuyện liên quan đến Hạ Lạp.
Nào ngờ, "bạn gái cũ" lại mang đến cho Dịch Lẫm ảnh hưởng thật sự lớn đúng như anh từng nói trước đây.
Khoảng mười một giờ sáng, Khương Minh bỗng nhận được một "bất ngờ" ở bệnh viện.
Lúc Tiểu Trình nói với Khương Minh, anh còn không tin. Bởi vì Dịch Lẫm không hề hẹn trước với anh rằng hôm nay sẽ đến bệnh viện. Mới đầu anh còn tưởng rằng đó là trò đùa của nhóm điều dưỡng.
Đến khi Dịch Lẫm xách theo một chiếc hộp giữ nhiệt, ưỡn bụng đi vào phòng làm việc của Khương Minh, Khương Minh mới giật mình nhận ra việc "ông chủ Dịch đến đưa đồ ăn ngon cho bác sĩ Khương" là thật.
Bác sĩ Đường ngồi cùng một phòng làm việc với bác sĩ Khương cũng vô cùng kinh ngạc. Bác sĩ Đường không hề hay biết Khương Minh đã kết hôn, chỉ thấy một ông bầu đang mang thai ít nhất bảy tháng đi vào, sau đó bác sĩ Khương lập tức đứng dậy, đi ra đỡ ông bầu nọ, bác sĩ Đường mới đoán ra quan hệ giữa hai người không đơn giản.
Dù sao bác sĩ Khương cũng là "bông hoa trên núi tuyết", đây là lần đầu tiên bác sĩ Đường trông thấy bác sĩ Khương có phản ứng "vội vàng" hết sức đời thường như vậy.
"Sao anh lại tới đây?" Khương Minh rất chắc chắn điện thoại của mình không hề nhận được tin nhắn thông báo sẽ tới bệnh viện của Dịch Lẫm, tuyệt đối không phải anh xem sót, "Cũng không báo trước cho em."
Khương Minh đỡ Dịch Lẫm ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc của mình, trong lời nói phần nào có ý trách Dịch Lẫm ra ngoài một mình, có chút nguy hiểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!