Chương 39: (Vô Đề)

Nhẹ mỉm cười, Hạ Lạp xoay người cầm túi xách, lướt qua bên người Khương Minh, rời đi.

Khương Minh có chút hoài nghi liệu có phải trí nhớ của mình bị sai lệch hay không? Lẽ nào trước kia Hạ Lạp cũng học chuyên ngành sản?

Nhưng đây chỉ là câu nói đùa mà thôi. Bên nhau bốn năm, sao Khương Minh có thể nhớ nhầm chuyên ngành của Hạ Lạp được? Đúng là trước đây cô đã học chuyên ngành ngoại.

Chuyện này nói ra rất dài, Hạ Lạp chưa trả lời cũng là vì nếu nói ra thì còn có liên quan đến Khương Minh.

Năm đó, sau kỳ thi đại học, Khương Minh đã đăng ký học y. Ba Khương cực lực phản đối, Khương Minh cũng nhất quyết theo nguyện vọng của mình.

Thậm chí, vì để đối nghịch với ba Khương, khi chọn chuyên ngành cụ thể, Khương Minh còn cố ý đăng ký chuyên ngành sản khoa mà ba Khương phản đối nhất, hơn nữa còn là Sản phu.

Ba anh vì chuyện này mà suýt nữa đã tức giận đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ ba con với anh.

Nhưng Hạ Lạp vốn học chuyên ngành ngoại, cô chuyển khoa thì có liên quan gì đến chuyện này?

Bởi vì sau khi chia tay với Khương Minh, thực ra đã nhiều lần Hạ Lạp hối hận, nhưng vì việc học, cô vẫn nghiến răng kiên trì.

Nhưng khi làm thủ tục nhập học tại trường ở nước ngoài, Hạ Lạp đã nộp đơn xin chuyển ngành, chuyển từ ngoại khoa sang sản khoa, còn là sản phu.

Bất kể học ngành nào, việc chuyển chuyên ngành đều vô cùng khó khăn, mà học y thì lại càng gian nan. Cũng may Hạ Lạp có thiên phú lại rất chăm chỉ.

Lúc ở nước ngoài, Hạ Lạp luôn có rất nhiều người theo đuổi. Nhưng những người đó không cùng cô đến phòng thí nghiệm, hay ngâm mình ở thư viện suốt buổi chiều, cũng không có chung sở thích về phim ảnh, càng không thể ở bên nhau tự nhiên hoà hợp như bạn bè. Lại thêm việc đang ở nơi đất khách quê người, Hạ Lạp càng nhớ Khương Minh nhiều hơn.

Không thể phủ nhận, lần này cô về nước, "Khương Minh" chiếm phần lớn nguyên nhân trong đó…

Sau đó giám đốc bệnh viện nói tất cả mọi người chụp một bức ảnh tập thể. Khương Minh thấy mình và Hạ Lạp bị sắp xếp đứng cạnh nhau, đúng lúc thấy bác sĩ Đường đứng bên cạnh, Khương Minh chợt lùi lại một bước, nói mình cần chỉnh ống quần, rồi nhẹ đẩy bác sĩ Đường tới trước, để bác sĩ Đường đứng vào giữa hai người.

Mà sau khi đứng dậy, Khương Minh thuận theo tự nhiên đứng ở bên phía kia của bác sĩ Đường.

Bức ảnh tập thể chào đón nhân viên mới này rất đẹp, được giám đốc bệnh viện xem như món đồ quý giá rồi đăng lên "vòng bạn bè". Rất nhiều bác sĩ và điều dưỡng trong bệnh viện cũng lần lượt đăng lại.

Trên đường về nhà, Khương Minh vừa bị chèn ép gần như thành cá khô trên tàu điện ngầm vừa nghĩ có nên nói Dịch Lẫm biết chuyện Hạ Lạp đã về nước hay không.

Anh rất phân vân. Bởi vì nếu như không nói với Dịch Lẫm, trong lòng Khương Minh sẽ rất áy náy, dù sao đó cũng là người bạn gái cũ anh đã từng hẹn hò trong suốt bốn năm.

Khương Minh nhớ Dịch Lẫm từng nói "nếu đổi lại là anh, bắt gặp bạn trai cũ của em, chắc chắn là anh sẽ khó chịu chết mất".

Mặc dù không phải là "bạn trai cũ", nhưng cũng không khác biệt là mấy. Hơn nữa thời gian này Dịch Lẫm rất nhạy cảm, nếu như không nói với anh, lỡ như sau này anh tự phát hiện ra rồi nghĩ ngợi lung tung, chẳng phải là sẽ càng phiền phức hơn hay sao?

Nhưng chủ động nói cho anh biết cũng cảm thấy không đúng… Rõ ràng bây giờ giữa Khương Minh và Hạ Lạp đã chẳng còn quan hệ gì, đặc biệt nhắc tới lại giống như giữa họ vẫn còn gì đó vậy.

Càng nghĩ, cuối cùng Khương Minh quyết định sẽ nói cho Dịch Lẫm.

Không vì lý do gì khác, chỉ là vì không muốn giấu Dịch Lẫm.

Đến cửa toà nhà, Khương Minh quẹt thẻ ra vào, bước vào bên trong, đi thang máy, đến trước cửa căn hộ của mình.

Vừa lấy chìa khoá ra mở cửa, mùi thức ăn ngào ngạt đã ập thẳng vào mặt. Là mùi thơm của "thực đơn thứ tư".

Dịch Lẫm mặc chiếc tạp dề caro màu vàng ấm, đang đứng ở phía bếp gần cửa ra vào, cầm một chiếc muôi cán dài, chậm rãi khuấy nồi đặt trên bếp từ.

Trong nồi là canh mướp nấu trứng, món canh ăn kèm trong "thực đơn thứ tư". Các món còn lại là thịt kho, gà ba chén[1] và cà tím trộn.

"Em về rồi!" Dịch Lẫm thò đầu nhìn ra phía ngoài cửa, vừa thấy mặt Khương Minh lập tức nở nụ cười tươi như hoa.

Khương Minh thấy anh vui vẻ như vậy cũng không kiềm được nụ cười dịu dàng: "Ừ."

Khương Minh cởi áo khoác treo ở cửa, đi tới bàn ăn, thấy món thịt kho tối nay Dịch Lẫm nấu có chút khác với mấy lần trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!