Chương 37: (Vô Đề)

Nhưng điều này càng khiến cho ngọn lửa căm hận trong lòng Khưu Vũ bùng lên. Nhìn bụng nhô ra trước người của Dịch Lẫm, lại nhìn người đàn ông trắng trẻo bên cạnh anh…

Dịch Lẫm lại có ngày chịu khuất phục nằm dưới người khác sao? Khưu Vũ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Mặc dù cậu ta và Dịch Lẫm đã chia tay hai năm rồi, nhưng cậu ta vẫn hận người này đến tận xương tuỷ. Mà khi nhìn thấy bụng của Dịch Lẫm, không hiểu sao cậu ta vẫn nảy sinh cảm giác "nhục nhã".

Có lẽ là… dấu ấn Dịch Lẫm để lại cho cậu ta quá sâu, khiến đến tận bây giờ cậu ta vẫn chưa thể hoàn toàn dứt bỏ tình cảm với anh cũng không chừng.

Dịch Lẫm là người cực kỳ nhạy bén, thấy dáng vẻ này của Khưu Vũ, anh cũng đoán ra được đại khái, nhưng anh không muốn Khương Minh hiểu lầm, nên lên tiếng nói: "Thật ra việc "ai trên ai dưới" vốn không có ranh giới rõ ràng. Đàn ông mà, ai chẳng thích ở "trên", nhưng cũng không phải là không có ngoại lệ…" Dịch Lẫm chớp mắt nhìn Khương Minh, mỉm cười: "Đó là khi người đó thật sự rất thích một người."

Đây chẳng phải là đang nói với Khưu Vũ rằng "người tôi thích là Khương Minh, chứ không phải cậu" hay sao? Chiêu "giết người không dao" này của Dịch Lẫm có thể nói là rất thành công.

Khưu Vũ mặc đồng phục nhân viên môi giới lập tức khựng người lại.

Cậu ta vô cùng căm hận! Trước kia giả vờ quyến rũ Dịch Lẫm đã là tự rước lấy nhục, bây giờ gặp lại Dịch Lẫm cùng người mới của anh, vẫn là cậu ta tự rước lấy nhục.

Nếu như ánh mắt có thể giết người thì bây giờ Dịch Lẫm đã bị Khưu Vũ băm thành trăm mảnh rồi.

Đáng tiếc là ánh mắt không thể giết người, thậm chí ngay cả sự căm hận của cậu ta, Dịch Lẫm cũng một chút không quan tâm. Anh chỉ cầm tay Khương Minh, nhẹ giọng nói: "Bác sĩ Khương, chúng ta đi thôi. Đừng làm lỡ hành trình phía sau."

Ngoại trừ Khương Minh, Dịch Lẫm thật sự không có dư kiên nhẫn và dịu dàng dành cho người nào khác nữa.

Nhất là Khưu Vũ lại còn có thể xem như là có thù oán với anh, chỉ riêng việc đáp lại sự khiêu khích của cậu ta cũng đã coi như là anh cố kiên nhẫn lắm rồi.

Vẻ mặt của Khương Minh vẫn như thường, không tỏ ra vui hay không vui, chỉ nhẹ gật đầu, cùng Dịch Lẫm đi về phía nhà nghỉ.

"Em đừng để tâm đến cậu ta…" Vừa ở riêng với Khương Minh, Dịch Lẫm lập tức không còn dáng vẻ áp chế như khi đối mặt với Khưu Vũ vừa rồi nữa, mà chỉ là một người đàn ông dịu dàng, một lòng dỗ dành người mình thích đừng buồn bực. "Cậu ta hận anh đến chết! Mà anh cũng thấy cậu ta phiền…"

Khương Minh đột nhiên dừng lại, đứng đối diện với Dịch Lẫm, ánh mắt trầm lắng nhìn đối phương. Bởi vì hai người đang đứng rất sát, bụng của Dịch Lẫm gần như khẽ chạm lên bụng của Khương Minh.

Đúng lúc này, Khương Minh chợt cảm nhận thấy nhãi con trong bụng Dịch Lẫm đang khẽ cử động, rất có thể là đang luyện tập xoay người.

"Dịch Lẫm." Giọng nói của Khương Minh vô cùng dịu dàng, như thể sợ đánh thức một đứa trẻ đang ngủ mơ, "Em không tức giận vì chuyện này, anh đừng căng thẳng, thả lỏng một chút."

Từ lúc vô tình chạm mặt Khưu Vũ, Khương Minh phát hiện cảm xúc của Dịch Lẫm vẫn luôn căng thẳng. Đây không phải dấu hiệu tốt.

"Em không để ý quá khứ của anh, cũng không để ý chuyện cũ giữa anh với bất kỳ người nào khác. Em nói vậy, anh hiểu chứ?"

Khương Minh lại cân nhắc nói thêm: "Ừm, đúng là bây giờ em có chút không vui, nhưng không phải là vì em tức giận với anh, mà chỉ là vì em không thích thái độ khiêu khích anh của cậu ta."

Thật ra vừa rồi, khi Khưu Vũ nhìn trừng trừng bụng Dịch Lẫm, Khương Minh đã có một chút không vui. Ai mà thích nổi khi cơ thể bạn đời của mình bị người khác nhìn chằm chằm cơ chứ?

Thấy bác sĩ Khương hiếm khi nghiêm túc tỏ ra khó chịu như vậy, Dịch Lẫm cảm thấy trong lòng vừa chua xót vừa mềm mại, vội tiến tới thêm một bước, nâng mặt Khương Minh lên: "Bảo bối, nếu em không thích thì chúng ra rời khỏi đây đi. Dù sao cũng còn đi đến điểm tiếp theo nữa. Ngày mai chúng ta đi sớm một chút, sang điểm tiếp theo chắc sẽ không gặp cậu ta nữa đâu."

Mặc dù Khương Minh cảm thấy Dịch Lẫm nâng mặt mình lên như vậy rất giống như đang dỗ dành một đứa trẻ chưa hiểu chuyện, nhưng anh cũng không gạt tay Dịch Lẫm ra, chỉ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Thế nhưng kế hoạch biến hóa khó lường.

Buổi tối Khương Minh đi tới nhà hàng lấy đồ ăn, anh và Dịch Lẫm quyết định sẽ ăn tối ở trong phòng, tiện thể xem một bộ phim… hoạt hình.

Dịch Lẫm phát hiện trong danh sách lưu của Khương Minh có bộ phim này, nên nhất quyết đề nghị phải xem.

Không ngờ trong lúc lấy đồ ăn, Khương Minh lại vô tình gặp cậu Khưu kia. Nhưng lần này có vẻ lại quá trùng hợp, đến mức không giống như là "vô tình gặp".

Khương Minh nghiêng về khả năng người này cố ý đứng gần nhà hàng để chờ anh.

"Bây giờ anh ta đối xử với anh rất tốt nhỉ?"

Khương Minh nhìn thấy Khưu Vũ, cũng không có phản ứng gì đặc biệt, muốn lấy đồ ăn thì cứ lấy đồ ăn. Nhưng người kia lại không cam lòng, chủ động tiến lại gần Khương Minh, nói nhỏ: "Trước kia anh ta đối xử với tôi cũng rất tốt, chiều chuộng vô cùng, muốn gì được nấy. Nhưng Dịch Lẫm là người vô tình, anh ta sẽ không thật lòng với ai đâu. Dù hôm nay anh ta có tỏ ra chân thành với anh đến thế nào cũng chỉ là giả dối. Đến khi anh ta chán anh rồi sẽ vứt bỏ anh thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!