Chương 36"Cậu ta giả bộ là khách quen trong các hộp đêm tìm bạn tình, lẻn vào địa bàn của anh… Nhưng anh biết rất rõ những tay lão làng trong chốn ấy trông như thế nào. Cậu ta đóng giả, kỳ thật chẳng giống chút nào."
Dịch Lẫm và Khương Minh ngồi đối diện nhau ăn trưa, cả hai đều gọi cơm cà ri gà. Họ còn gọi thêm món canh nấm đặc sản của Lộ Thành, đúng lúc món canh được bưng tới, Dịch Lẫm vừa kể chuyện trước kia vừa múc một bát cho Khương Minh.
Ân oán giữa anh và Khưu Vũ kể ra vừa ly kỳ vừa chẳng có gì mới lạ.
Ông chủ của doanh nghiệp Khâu thị chỉ là một kẻ giàu mới nổi, chẳng có học thức, nhưng lại cho con trai đi du học từ nhỏ. Khi Khưu Vũ trưởng thành về nước, từ đầu đến chân trông đúng như một quý ông trẻ thực thụ. Cộng thêm chuyên ngành chính của cậu ta là nghệ thuật, có thể chơi piano, violin, cũng toát ra khí chất rất nghệ sĩ.
Cậu ta vốn muốn nhờ khí chất ấy để dụ dỗ Dịch Lẫm mắc câu, si mê cậu ta đến mất hết cả lý trí giống như bao người đàn ông khác.
Người rơi vào lưới tình thì trí thông minh đều bằng số âm, như vậy muốn lấy được bí mật của Dịch Lẫm sẽ dễ như trở bàn tay.
Thế là khi ấy ông chủ Dịch trái tim sắt đá lại như hận không thể biến câu "người khôn ngoan không sa vào lưới tình" trở thành châm ngôn sống của mình.
Những bản piano Khưu Vũ chơi rất êm tai, dáng người của cậu ta cũng rất đẹp, nhan sắc thì chắc chắn thuộc vào hàng xuất sắc. Nhưng ở trong mắt Dịch Lẫm, cậu chủ nhỏ muốn dụ dỗ mình ấy chẳng khác nào nào một chiếc chìa khoá vàng mở két sắt của đối thủ.
Cho nên Dịch Lẫm cố ý để Khưu Vũ tiếp cận, thậm chí còn giả vờ như đã si mê cậu ta.
Trong thời gian "yêu đương cuồng nhiệt", Dịch Lẫm đã tung ra rất nhiều tin giả, đồng thời thông qua Khưu Vũ mà thu thập được rất nhiều tin thật của đối thủ.
Kết quả đương nhiên là Khâu thị thất bại toàn diện, trong khi sản nghiệp của Dịch Lẫm lại càng tăng thêm.
Cộng thêm lão Khâu trong quá trình làm giàu đã đắc tội với không ít người, khi bằng chứng bị phơi bày, mặc dù Dịch Lẫm không định không chừa đường sống, nhưng vẫn có người sẵn lòng hạ bệ ông ta đến không còn lại gì.
Khâu thị phá sản, lão Khâu vì món nợ quá lớn, không thể nào trả nổi nên đã nhảy lầu.
Còn Khưu Vũ cũng từ một cậu chủ nhỏ giàu có bỗng rơi xuống khu ổ chuột, từ đó Dịch Lẫm không rõ cậu ta kiếm sống bằng cách nào. Anh cũng không quan tâm.
Chỉ có điều, trong lúc hai người lợi dụng lẫn nhau, có lẽ vì Khưu Vũ còn chưa trải sự đời, đã không kiềm chế được mình mà thật sự nảy sinh tình cảm với Dịch Lẫm.
Vì thế cho nên cậu ta căm hận Dịch Lẫm cũng là thật. Cho đến bây giờ, cậu ta vẫn coi Dịch Lẫm là kẻ bạc tình đùa bỡn tình cảm của mình, đáng phải gặp báo ứng.
Nghe đến đây, Khương Minh có chút khó hiểu: "Nếu cậu ta lợi dụng anh trước thì đâu có chuyện "lừa dối" hay "đùa bỡn", sao cậu ta có thể trách anh được?"
Dịch Lẫm nhẹ vuốt gương mặt của người ngồi đối diện: "Bác sĩ Khương của anh, không phải ai cũng hiểu lý lẽ như em đâu. Còn anh thì đã gặp rất nhiều người không nói lý lẽ."
Khương Minh nhún vai, xem như đồng tình với lời của Dịch Lẫm, nhưng vẫn còn thắc mắc: "Vậy sao vừa rồi anh lại căng thẳng như vậy? Làm em tưởng trước kia anh đã làm chuyện xấu gì với người ta." Khương Minh vừa ăn canh, vừa nở nụ cười "xấu xa".
Dịch Lẫm bĩu môi: "Người ta sợ em giận thôi. Dù sao thì… Anh vẫn luôn sợ em cảm thấy anh là người không tốt…"
Đây tuyệt đối là lời nói thật. Nếu như không phải vì Khương Minh ở bên cạnh, dù có đối mặt với mười Khưu Vũ, Dịch Lẫm đều chẳng bận tâm.
Nhưng nhìn vẻ mặt của bác sĩ Khương có vẻ như thật sự không hề tức giận, mối quan tâm duy nhất của Khương Minh là trước đây mình có làm "chuyện xấu" gì với người kia không.
Không hiểu sao Dịch Lẫm lại có thấy có chút hụt hẫng: "Ấy, chuyện kia… Em thật sự không tức giận sao? Hoàn toàn không tức giận một chút nào? Dù anh có nói cậu ta là bạn trai cũ của anh? Nếu như đổi lại là anh, bắt gặp bạn trai cũ của em, chắc chắn là anh sẽ khó chịu chết mất…"
Khương Minh hiểu ý của Dịch Lẫm, anh nghiêm túc cảm nhận: "Chưa tới mức tức giận, nhưng mà "để ý" thì đúng là có một chút."
Thật ra Khương Minh không mấy để ý đến quá khứ của Dịch Lẫm, bởi vì trước nay anh luôn cho rằng sống ở hiện tại mà còn mãi bận tâm về chuyện đã qua thì thật là ngu ngốc.
Nhưng nếu trực tiếp chạm mặt "bạn trai cũ", hẳn là Khương Minh cũng không thể vui vẻ được. Có điều, đối với Khương Minh, "thẳng thắn" là quan trọng nhất, nếu Dịch Lẫm đã làm được điều đó, thì Khương Minh càng không có lý do gì để giận Dịch Lẫm cả.
"Ừ…" Dịch Lẫm khẽ gật đầu, cúi thấp đầu ăn cơm.
Khương Minh nhận ra sự thay đổi cảm xúc của đối phương, hạ giọng nói, giọng điệu thận trọng thăm dò: "Anh… Anh muốn em tức giận sao?"
Dịch Lẫm vội vàng phủ nhận: "Không. Sao anh có thể "muốn" em giận anh được chứ? Anh đâu có điên…"
Nhưng tự hỏi lòng mình, Dịch Lẫm thật sự có chút "muốn" Khương Minh tức giận một chút, ít nhất là… cảm xúc có dao động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!