Chương 35Toàn bộ kế hoạch đi du lịch Lộ Thành đều do Khương Minh sắp xếp, Dịch Lẫm vốn nói mình rảnh rỗi nên để mình làm, nhưng Khương Minh lại nói rằng chỉ là kế hoạch đi du lịch, anh chỉ mất một chút thời gian là sắp xếp xong rồi.
Còn Dịch Lẫm phụ trách đưa ra một vài gợi ý, thật ra là chỉ nói về những nơi anh muốn đi, những việc anh muốn làm.
Khương Minh làm việc cẩn thận tỉ mỉ, dù chỉ là kế hoạch du lịch, Khương Minh cũng trình bày ra một bảng gọn gàng, chỉ khác là được viết tay.
Trong số những sản phẩm liên quan đến phim hoạt hình mà Khương Minh sưu tầm không thiếu những cuốn sổ tay được thiết kế đẹp mắt, hơn nữa mỗi khi nhìn thấy những cuốn sổ hợp mắt khác, Khương Minh cũng không ngần ngại mua về. Cho nên sổ tay có thể dùng để lập kế hoạch du lịch trong nhà nhiều không kể xiết.
Khương Minh đã dành hai ngày rảnh rỗi để hoàn thành cuốn sổ tay, sau khi tan làm về nhà, Khương Minh đưa cho Dịch Lẫm, bảo anh mở ra xem.
"Ôi chao…" Dịch Lẫm cầm cuốn sổ nhỏ, một mặt là để tỏ ra lịch sự, một khác đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy một kế hoạch du lịch chi tiết, độc đáo và đáng yêu như thế. "Anh phải đi mua khung ảnh, đóng khung trang này lại mới được."
Khoé môi Khương Minh hiện lên nụ cười, rồi quay sang lục tìm ngăn cất giữ những món đồ quý báu của mình trong tủ, lấy ra một chiếc hộp sắt hình vuông, sau khi mở nắp ra, bên trong là rất nhiều hình dán.
Đưa luôn chiếc hộp này cho Dịch Lẫm, ý là anh có thể tuỳ ý sử dụng đồ bên trong: "Không phải anh muốn có cảm giác "tham gia" à? Này, trước khi đóng khung, dán thêm vài hình trang trí trông sẽ đẹp hơn."
"Sao em lại có nhiều món đồ nhỏ xinh đến thế?" Dịch Lẫm kinh ngạc.
Trước giờ bác sĩ Khương luôn có gu thẩm mỹ rất tốt, Dịch Lẫm cũng biết điều đó, chỉ là nếu trong gu thẩm mỹ tốt ấy còn xen lẫn chút thú vui đời thường đáng yêu thì sao có thể không thích được cơ chứ?
Phương thức đi lại hai người lựa chọn là tự lái xe, Lộ Thành cách Phong Thành không quá xa, tự lái xe vừa thuận tiện vừa thoải mái.
Khương Minh và Dịch Lẫm dùng chung một chiếc vali, quần áo của Khương Minh rất ít, còn Dịch Lẫm thì vốn định mang theo càng nhiều càng tốt.
Sau đó bình tĩnh lại, hai người nhận ra nếu mang theo quá nhiều hành lý thì sẽ không thể xách được.
Khương Minh sẽ không để Dịch Lẫm xách đồ nặng, vậy thì chỉ có mình bác sĩ Khương xách đồ thôi, mà Dịch Lẫm sao nỡ? Vì vậy những bộ quần áo mới vốn định mang theo cũng đành để lại một nửa.
Trên đường đi, Dịch Lẫm nói rằng chuyến du lịch lần sau để anh lên kế hoạch: "Mỗi người một lần, bác sĩ Khương à, kế hoạch của anh chắc chắn sẽ không thua kém em đâu."
Thật ra chỉ cần là kế hoạch do Khương Minh sắp xếp, Dịch Lẫm đều cảm thấy ổn thoả, chỉ là như vậy quá vất vả, anh không muốn bác sĩ Khương chịu vất vả một mình.
Khương Minh cũng hiểu được ý này của Dịch Lẫm, mắt nhìn phía trước, tay cầm vô lăng, thuận theo lời anh: "Được thôi, vậy thì thử xem ai hơn."
Đến "khu thắng cảnh suối nước nóng" ở Lộ Thành, Khương Minh dừng xe, mở cửa bước xuống, xem đồng hồ trên cổ tay trái, vừa đúng mười một giờ sáng.
Anh mở cốp sau, lấy vali hành lý xuống.
Dịch Lẫm từ ghế phụ lái xuống xe, mở chai nước suối, đưa đến bên miệng Khương Minh, vừa nhìn núi suối nước nóng phía sau, trông rất vui vẻ: "Trước đây anh từng đến Lộ Thành, nhưng không phải đến chỗ này. Khi đó nơi này còn chưa được khai thác, chỉ mà một thị trấn vắng vẻ. Bây giờ xây dựng đẹp hơn hẳn."
Đây là lần đầu tiên Khương Minh tới đây. Đối với Khương Minh, ấn tượng về Lộ Thành chỉ là một thành phố lân cận Phong Thành, vài năm gần đây bỗng phát triển nhờ ngành du lịch suối nước nóng.
Nhưng đúng như lời Dịch Lẫm nói, "khu thắng cảnh suối nước nóng này" được xây dựng khá đẹp.
Mùa hè sắp vào cao điểm nóng nhất, cả khu thắng cảnh đều xanh mướt, trông giống như một tấm màn xanh khổng lồ, mà suối nước nóng hai người sắp đến còn ẩn sâu trong tấm màn xanh ấy.
"Đi thôi."
Khương Minh cầm tay Dịch Lẫm, tay kia kéo vali hành lý, chuẩn bị bước lên con đường nhỏ trên núi.
Dịch Lẫm để mặc bác sĩ Khương nắm tay mình dẫn đi, thậm chí còn duỗi năm ngón tay ra nắm chặt tay bác sĩ Khương, nhưng miệng lại nói: "Anh không phải trẻ nhỏ, không cần người lớn dắt đi."
Hôm nay Khương Minh mặc một bộ đồ rất thuận tiện cho việc leo núi: áo khoác mỏng, quần lửng, đi kèm đôi giày thể tháo đế dày, trên áo có vài hoạ tiết trang trí, trông rất khoẻ khoắn, năng động.
Mà Dịch Lẫm thì vẫn mặc trang phục rộng rãi, chân đi một đôi giày đế bằng.
Khương Minh nói với anh đường trên núi trơn ướt, loại giày này rất dễ trượt. Dịch Lẫm ủ rũ nói rằng tất cả giày thể thao của mình đều mang đi giặt cả rồi, chỉ còn mỗi đôi này.
"Hơn nữa anh lớn chừng này rồi, còn không biết đi sao? Làm gì có chuyện trượt ngã, em không cần lo lắng…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!