Chương 33Mùi hương trên người Khương Minh khiến Dịch Lẫm cảm thấy rất dễ chịu. Mùi hương nhẹ của bột giặt pha lẫn chút gì đó như là mùi thuốc khử trùng đặc trưng trên người các bác sĩ thật sự giống như thuốc an thần. Dịch Lẫm được Khương Minh ôm vào trong ngực, vùi đầu vào cần cổ Khương Minh, hít sâu một hơi, trái tim bình ổn trở lại, cơ thể cũng không còn run rẩy nữa.
Khương Minh là bến cảng của anh, khiến Dịch Lẫm lưu luyến không muốn rời.
"Bác sĩ Khương, em cứ thế này, anh sẽ không thể rời xa em được… Phải làm sao đây?" Giọng nói của Dịch Lẫm có chút khàn.
"Hả? Sao cơ?"
Khương Minh vừa định buông tay ra, Dịch Lẫm lại ôm anh chặt hơn, cũng vùi đầu càng sâu: "Đừng đừng đừng, ôm thêm một lát nữa."
Dịch Lẫm không muốn rời khỏi lồng ngực của Khương Minh, anh sợ Khương Minh sẽ nhìn thấy dáng vẻ vẫn còn chật vật của mình.
Nhưng hiển nhiên là bác sĩ Khương không có ý định này, thậm chí còn không nhắc tới chuyện vừa rồi nửa chữ. Anh chỉ một tay ôm Dịch Lẫm, một tay lấy điện thoại ra, tìm xem quanh nơi này có quán đồ uống nào không: "Em hơi khát, muốn uống nước. Anh có muốn uống gì không?"
Dịch Lẫm vẫn vùi đầu trong hõm vai Khương Minh, gật đầu. Nhận ra Khương Minh đang nghiêm túc tìm kiếm trên điện thoại, không có ý định dò xét mình, Dịch Lẫm mới từ từ ngẩng đầu lên.
Chiều cao của anh và Khương Minh gần như ngang nhau, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy đôi con ngươi đen láy như mực của đối phương cùng hình ảnh trên màn hình điện thoại di động phản chiếu trong đó. Ngoài những điều đó ra, đôi mắt ấy trong trẻo đến mức không có chút tạp chất nào. Sự "trong trẻo" này của Khương Minh cũng khiến Dịch Lẫm vừa ngưỡng mộ vừa trân trọng.
Bởi vì đổi ngược lại, rõ ràng là Dịch Lẫm không bao giờ có thể "trong trẻo" được như vậy.
Nhìn sườn mặt của Khương Minh, ôm cổ người này, Dịch Lẫm có cảm giác như đang ôm một báu vật quý giá nhất trên đời. Dịch Lẫm khẽ nói: "Anh đã nói chuyện rõ ràng với họ rồi. Sau này họ sẽ không đến quấy rầy em nữa đâu. Tiền… Anh cũng không đưa tiền cho họ…"
Khương Minh nghe xong nhẹ gật đầu, như cho rằng đây là chuyện phiền lòng, nhanh chóng muốn gạt nó sang một bên: "Ừ."
Dịch Lẫm ngẩng mặt, hơi kinh ngạc, cũng có chút xấu hổ: "Em… Em có cảm thấy anh rất xấu xa không?"
Đây chắc chắn là "kính lọc người yêu" của Dịch Lẫm quá dày. Trong mắt anh, bác sĩ Khương thuần khiết không tỳ vết, là đại diện của thiên thần áo trắng "chân thiện mỹ" trong sáng nhất trên đời.
Dịch Lẫm cho rằng chuyện phức tạp giữa mình và gia đình ba mẹ nuôi là chuyện "dơ bẩn", không đáng để vào mắt, bình thường anh đã ngại nhắc đến với bạn bè, huống chi là với "thiên sứ" thuần khiết không tỳ vết này?
Nếu không, Dịch Lẫm đã không tự ti mặc cảm như vậy.
Anh sợ Khương Minh nhìn thấy, càng sợ sau khi nhìn thấy, Khương Minh sẽ không thích sự nhẫn tâm, tuyệt tình của anh.
"…" Khương Minh sửng sốt mất một lúc, cũng không rõ hình tượng của mình ở trong lòng người này là thế nào: "Có phải là anh có hiểu lầm gì về em không?"
Dịch Lẫm không biết trả lời thế nào, bèn nháy mắt làm mặt quỷ. Tóm lại, từ phản ứng của bác sĩ Khương, hẳn là không có vẻ gì là thất vọng khi anh làm vậy.
"Anh muốn ăn bánh ngọt, hay là uống trà sữa?" Nghĩ đến Dịch Lẫm thích ăn đồ ngọt, Khương Minh đưa ra vài lựa chọn.
Về khoản này, trong hai người họ, thường là Dịch Lẫm có chủ kiến hơn. Dù là bánh ngọt hay uống nước, mỗi khi nhắc tới, Dịch Lẫm đều có thể nêu ra một loạt.
Nhưng vào lúc này, Dịch Lẫm không muốn quyết định gì cả, anh chỉ muốn nghe theo lời bác sĩ Khương: "Nghe em. Em nói đi đâu thì anh theo đó."
Khương Minh cất điện thoại, nhướn mày: "Được, anh đi theo em."
Hai người tách nhau ra từ trạng thái gần sát, Khương Minh quay người đi lấy xe. Dịch Lẫm mỉm cười nhìn theo bóng lưng anh, đang định cất bước đi theo, đột nhiên cảm thấy bụng đau thắt.
"Ưm…"
Có lẽ là vừa rồi quá tập trung vào cuộc trò chuyện với bác sĩ Khương, Dịch Lẫm đã không nhận ra cảm giác khó chịu trong bụng. Bây giờ hoàn hồn, cảm giác đau bỗng ập đến làm anh phải khom người.
Tay ôm bụng, không sao đứng thẳng lên được.
"Anh sao thế?" Khương Minh nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của Dịch Lẫm, vội vàng chạy lại, đỡ vai anh, "Anh khó chịu à? Đau bụng sao?"
Dịch Lẫm phải mượn lực từ Khương Minh mới không khuỵu xuống đất. Anh hoảng hốt gật đầu, sau đó nhìn Khương Minh, ánh mắt đầy sợ hãi: "Anh… Hình như anh chảy máu…"
Khương Minh nhanh chóng đỡ một cánh tay của Dịch Lẫm, nâng anh dậy, dìu anh đi tới chỗ đậu xe, mở cửa sau, nhẹ nhàng đỡ anh ngồi vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!