Nếu là Dịch Lẫm trước đây, điều Khương Minh nên lo lắng là anh sẽ khiến hai ba con người ba nuôi xảy ra chuyện gì đó không hay, nhưng bây giờ trong bụng Dịch Lẫm đang mang một đứa nhỏ, Khương Minh càng lo lắng cho anh hơn.
"Bất kể anh muốn làm gì cũng phải nghĩ đến nó trước tiên." Khương Minh ghé sát người Dịch Lẫm, nhẹ nhàng sờ lên phần bụng đã hơi nhô của anh.
Dịch Lẫm thuận thế ôm lấy eo Khương Minh, còn nhẹ hôn lên khoé môi anh: "Lo gì chứ, anh đâu có ăn thịt họ. Anh cũng không muốn lên bản tin đâu."
Vóc dáng hai người cao gần bằng nhau, muốn hôn lên môi chỉ cần ghé lại gần một chút là được.
"Bác sĩ Khương mau đi đi."
Khương Minh quay người đi về phía chỗ đậu xe, nói thêm: "Em sẽ tới đón anh."
Dịch Lẫm đứng tại chỗ gật đầu, Khương Minh lái xe đi được một quãng vẫn có thể nhìn thấy Dịch Lẫm ở phía sau vẫy tay qua gương chiếu hậu.
Đến khi xe của Khương Minh đi xa hẳn, Dịch Lẫm mới chỉnh lại quần áo, chuẩn bị đi vào quán trà. Hôm nay anh mặc một chiếc áo phông rất rộng, quần cũng đổi sang cỡ lớn hơn.
Cũng may mà khung xương của Dịch Lẫm rất đẹp, bộ đồ rộng thùng thình mặc lên người anh lại mang vẻ phóng khoáng, lười biếng rất đặc biệt, như thể anh cố ý phối đồ như vậy. Hơn nữa vai Dịch Lẫm rất rộng, còn rộng hơn cả Khương Minh, nên hoàn toàn có thể "gánh" được những bộ đồ rộng rãi kiểu này.
Anh chỉnh trang vẻ bề ngoài một chút, dù sao cũng đã nhiều năm không gặp ba nuôi và người em trai trên danh nghĩa ấy.
Lúc Dịch Lẫm rời nhà đó, đứa em trai kia mới học cấp hai, giờ gặp lại chưa chắc đã nhận ra nhau.
Nhưng dù thế nào, phong độ của bản thân không thể để mất.
Dịch Lẫm mặt không cảm xúc đứng trước cửa kính của một chiếc xe, chỉnh lại quần áo, rồi mới sải bước chân đi về phía cửa quán trà. Anh còn liếc nhìn dáng người từ bên sườn của mình, độ cong của bụng được che giấu rất khéo.
Anh không muốn để hai người kia biết chuyện anh đang mang thai.
Vừa bước vào quán trà, Dịch Lẫm lập tức ngửi thấy hương trà thanh mát. Dịch Lẫm cảm thấy thật hiếm lạ, ba nuôi của anh lại chọn gặp mặt ở nơi thế này.
Đây là một quán trà sang trọng, tính phí theo giờ, chỉ nhìn cách bài trí bên trong cũng biết chắc chắn không hề rẻ.
Có lẽ là ông già kia nghĩ rằng đã lâu không gặp đứa con nuôi bỏ nhà ra đi nên không muốn để bản thân trông quá nhếch nhác. Nhưng vừa nghĩ vậy, Dịch Lẫm đã không nhịn được mà bật cười.
Nếu cuộc sống không túng thiếu thì con ruột kết hôn còn phải đến ngửa tay xin tiền anh sao?
Gian phòng riêng đặt là gian số 23, Dịch Lẫm lần theo số phòng đi tới, cách rèm cửa, anh nhìn thấy hai ba con ngồi ở bên trong. Người ba nuôi già đi rất nhiều, nhưng vẫn còn có thể nhận ra, còn Dịch Duệ Triết bên cạnh thì…
Đúng như Dịch Lẫm dự đoán, với dáng vẻ này của cậu ta dù có gặp nhau ngoài đường cũng tuyệt đối không thể nhận là người quen.
Dù trước kia vốn đã không ưu nhìn, nhưng sao càng lớn lại càng "tàn" như vậy, Dịch Lẫm thầm nghĩ.
Anh không chào hỏi hai ba con nhà kia, mà ngồi luôn xuống phía đối diện, khẽ nói một câu: "Tôi tới rồi đây." Không giống như là gặp lại người quen cũ, giọng điệu Dịch Lẫm như là phía sau vẫn còn thiếu một câu: "Có gì nói nhanh tôi còn về."
Có lẽ là do khí thế của Dịch Lẫm quá mạnh, vừa thấy anh bước vào, Dịch Duệ Triết gần như co rúm người lại, để ba mình đứng ra phía trước.
Mà sắc mặt của ba nuôi cũng rất khó coi, vừa thấy Dịch Lẫm liền giống như gặp phải thứ gì đó "xui xẻo", vẻ mặt tràn ngập "ghét bỏ".
Dịch Lẫm đã quá quen thuộc với biểu cảm này. Anh ở trong nhà đó hơn mười năm, không rõ từ bao giờ người ba nuôi đã luôn dùng biểu cảm như vậy để nhìn anh. Không thể không thừa nhận, vào khoảnh khắc này, trái tim Dịch Lẫm vẫn bị biểu cảm đó của ba nuôi làm cho đau nhói.
Ba nuôi nhấc ấm trà trên bàn lên, như là cuối cùng cũng nhớ ra hôm nay ông ta đến là để xin Dịch Lẫm chìa tay giúp đỡ, dù thế nào thái độ cũng nên mềm mỏng một chút. Mặc dù trong thâm tâm ông ta vẫn nghĩ rằng lấy tiền từ "con trai" chẳng phải là chuyện đương nhiên hay sao?
Thấy ông ta định rót trà cho mình, Dịch Lẫm vội lên tiếng ngăn lại, anh không có phúc hưởng điều này: "Đừng rót, tôi tới không phải để uống trà. Tất nhiên, tôi cũng không tới để ôn chuyện. Không cưới được vợ không phải việc của tôi. Người làm con gái nhà người ta mang thai không phải tôi, vợ cưới cũng không phải cưới cho tôi. Sau này đứa bé sinh ra sẽ hiếu kính tôi hay sao?" Dịch Lẫm nhìn thẳng vào mắt ba nuôi, "Con của con trai ông sau này gọi tôi là ba.
Giấy trắng mực đen, tôi sẽ bỏ ra khoản tiền này."
Dịch Duệ Triết co rúm người lại, người ba nuôi tức giận đến run người, nhìn Dịch Lẫm hằm hằm: "Đồ lòng lang dạ sói, lời này nói có giống tiếng người không?"
Không đợi ba nuôi nói hết lời, Dịch Lẫm đã ngắt lời ông ta: "À còn nữa, các người cách xa Khương Minh ra. Có việc gì thì đến gặp tôi, đừng vòng vo. Nhất là, đừng có đụng đến Khương Minh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!