Chương 31"Theo tôi được biết, việc Dịch Lẫm rời khỏi nhà năm đó là kết quả hai bên đồng thuận. Hơn nữa, là nhà các người đoạn tuyệt quan hệ với anh ấy trước, có đúng không? Như vậy, lời ông nói anh ấy "bỏ nhà đi trong lúc tức giận" là không đúng sự thật." Khương Minh nhìn người ba nuôi, ánh mắt hờ hững.
Thật ra Khương Minh chưa từng đi kiểm chứng những chuyện trong quá khứ của Dịch Lẫm, nhưng anh tin tưởng lời kể của Dịch Lẫm.
Nhất là sau khi gặp mặt ba con người ba nuôi của Dịch Lẫm, ai đáng tin hơn đã rõ rệt. Ít nhất, Dịch Lẫm chưa từng nói nửa lời không tốt về họ trước mặt Khương Minh.
"Thằng đó gây ra chuyện mất mặt như vậy, còn bị nhà trường đuổi học, có con nhà ai như thế không? Tôi với mẹ nó không tức giận được sao? Nuôi nó đúng là uổng công." Có thể nhận ra được người ba nuôi rất oán giận Dịch Lẫm, vừa nhắc đến chuyện cũ, gương mặt già nua đầy nếp nhăn càng nhăn nhúm lại.
Khương Minh cười trước sự tự mâu thuẫn của ông ta: "Cho dù khi đó anh ấy không bị đuổi học, chẳng phải các người cũng không định bỏ tiền cho anh ấy học đại học sao? Bởi vì như vậy quá tốn kém. Nếu cho anh ấy đi học, vậy hai đứa con ruột của ông phải làm sao?"
Người ba nuôi cho rằng bác sĩ Khương hiểu nỗi khó xử của mình, lập tức gật đầu: "Còn không phải sao! Bác sĩ Tiểu Khương, cậu là người đọc sách, có văn hoá, cậu giúp tôi khuyên nhủ Dịch Lẫm đừng giận dỗi gia đình nữa."
"Ông Dịch, ông vừa hy vọng con nuôi của mình có thể thành đạt, lại chê việc đầu tư cho anh ấy là tốn kém, ông đòi hỏi hơi nhiều rồi đấy."
Mặt của Khương Minh không chút cảm xúc, anh biết tất cả sự tiếc nuối và hối hận của ba nuôi Dịch Lẫm đều không phải thật lòng muốn hàn gắn mối quan hệ với Dịch Lẫm, mà là để "moi tiền" cho con ruột kết hôn.
"Nếu nhất định phải nói, thì việc Dịch Lẫm rời đi vào lúc gia đình ông khó khăn nhất còn giúp ông giảm bớt gánh nặng, có lẽ ông nên cảm ơn anh ấy vì chuyện đó mới phải. Sau này anh ấy cũng chưa từng gián đoạn gửi tiền về cho gia đình ông. Đối với việc phụng dưỡng ông và vợ ông, anh ấy không có điểm gì để chê trách cả. Tôi tin là nếu như sau này hai ông bà có xảy ra chuyện gì, Dịch Lẫm cũng sẽ không mặc kệ."
Vẻ mặt của người ba nuôi trở nên không mấy dễ coi.
Dịch Duệ Triết nhảy dựng lên: "Anh rủa ba mẹ tôi?"
"Không." Khương Minh nghiêm túc nói, "Tôi đang giúp ba cậu nhớ lại rằng việc ông ấy nhận nuôi một đứa con như Dịch Lẫm là một may mắn. Cậu Dịch, nếu như cậu thật sự không có tiền để kết hôn, có lẽ cậu cũng nên thử nhận nuôi một đứa trẻ. Chỉ là không biết cậu có may mắn được như ba mẹ cậu hay không thôi."
Bữa cơm đó cuối cùng vẫn không ăn được, sau khi nói chuyện không thành với hai ba con nhà kia, Khương Minh đứng dậy ra về.
Trước khi rời đi, anh chợt nhớ ra một câu suýt nữa quên nói: "Đúng rồi, camera giám sát ở phòng bảo vệ của khu chung cư ghi hình liên tục hai mươi tư giờ, chứng cứ các người theo dõi, bám đuôi đều nằm ở phòng bảo vệ. Tôi khuyên hai người chớ có mấy suy nghĩ lệch lạc nữa."
Đúng như Khương Minh dự đoán, hai ba con nuôi nhà này hoàn toàn khác với đám người từng đến gây sự trước đây. Hai ba con nhà này không phải dân xã hội đen, chỉ dám làm mấy trò vô thưởng vô phạt, chứ không dám làm gì thật sự. Tóm lại là thuộc kiểu người "nhát gan". Vì vậy lời cảnh cáo và uy h**p này của Khương Minh vẫn có tác dụng.
Ít nhất, hai ba con nhà này thật sự không dám xuất hiện trước cổng khu chung cư nữa.
Trên đường về nhà, Khương Minh do dự không biết nên nói chuyện này với Dịch Lẫm thế nào. Theo lý mà nói, với phong cách làm việc của Dịch Lẫm, có lẽ anh ấy sẽ không để những chuyện phiền toái nhỏ nhặt này ở trong lòng.
Nhưng Khương Minh mơ hồ cảm thấy, riêng những việc có liên quan đến ba mẹ nuôi, rất có thể Dịch Lẫm sẽ không ung dung dửng dưng như vẻ bề ngoài của anh.
Hơn bảy giờ tối, Khương Minh mở cửa căn hộ.
Lúc này Dịch Lẫm đang ôm nửa quả dưa hấu, cuộn mình trên sô pha, vừa ăn vừa xem phim hoạt hình trên máy chiếu. Đều là những bộ phim hoạt hình Khương Minh thích.
Dịch Lẫm nói đây là một công đôi việc, vừa có thể làm "thai giáo" cho nhãi con, vừa tăng thêm chủ đề chung giữa anh và bác sĩ Khương.
Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, Dịch Lẫm thò đầu nhìn ra, thấy bóng dáng của Khương Minh, mặt mày lập tức hớn hở: "Em về rồi. Anh để phần cho em nửa quả dưa hấu đấy, đang cất trong tủ lạnh."
Hôm nay Lý Niệm Tình đến thăm, tiện thể mang theo một quả dưa hấu mỏng vỏ nhiều nước. Dịch Lẫm cắt quả dưa làm đôi, cất một nửa vào trong tủ lạnh ướp lạnh, để dành cho Khương Minh về ăn.
Có điều, anh vốn tưởng rằng hôm nay bác sĩ Khương đi tụ họp với đồng nghiệp, sẽ về nhà muộn.
"Hôm nay mọi người ăn món ngon gì thế? Kết thúc sớm vậy." Dịch Lẫm không đợi Khương Minh mở tủ lạnh đã xúc một thìa lớn từ nửa quả dưa của mình, đưa đến bên miệng Khương Minh.
"…" Khương Minh nhìn vào đôi mắt trong suốt sáng ngời của Dịch Lẫm, ánh mắt ấy như đang nói "mau nếm xem dưa có ngọt không".
Khương Minh há miệng ăn dưa trước, quả dưa này thật sự rất ngon, vị ngọt lan từ miệng xuống đến tận dạ dày. Do dự một chút, Khương Minh ngập ngừng nói: "Bởi vì em chưa ăn…"
"Hở?" Dịch Lẫm chớp mắt, không hiểu ý của Khương Minh.
"Hôm nay em không tụ họp với đồng nghiệp, mà là đi ăn với người khác."
Dịch Lẫm vốn rất nhạy bén, nhìn vẻ mặt khó xử của Khương Minh, anh biết ngay là có chuyện gì đó: "Sao thế? Có người đến bệnh viện gây phiền phức cho em à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!