Chương 3: (Vô Đề)

Suốt hai ngày có đợt rét tháng Ba[1], nhiệt độ giảm đột ngột, mặc dù không có mưa hay tuyết nhưng vẫn lạnh giá như mùa đông. Khương Minh rất chú trọng giữ ấm, bên ngoài mặc thêm một chiếc áo phao màu đen.

Khương Minh không thích dạng áo khoác ngắn, những chiếc áo giữ ấm gần như đều dài quá gối. Một chiếc áo phao phồng to rộng bao quanh người khiến gương mặt trên cơ thể có tỷ lệ đầu – thân rất cân đối trông càng thêm nhỏ nhắn. Mái tóc dày mượt phủ l*n đ*nh đầu khiến anh càng trẻ hơn vài tuổi.

Vừa ra cổng bệnh viện, một bóng người chợt xuất hiện ở khúc rẽ bên phải. Chiếc áo kẻ sọc thời thượng và nổi bật khiến Dịch Lẫm vẫn dẫn thu hút dù đang ở trước cổng chính đông người qua lại. Có điều, dường như dù anh mặc gì cũng đều rất hút mắt.

Khương Minh không ngờ lại đụng mặt Dịch Lẫm ở đây: "Thật trùng hợp. Anh Dịch, sao anh lại ở đây?"

Dịch Lẫm cười, hai bọng mắt hình trăng khuyết hiện rõ: "Tôi đến để xin lỗi cậu." Lúc này Khương Minh chợt phát hiện dưới đuôi mắt trái của Dịch Lẫm có một nốt ruồi nhỏ.

Cấp ba có không nhỉ? Khương Minh suy nghĩ một lúc. Không nhớ gì cả.

"Anh đâu có làm gì có lỗi với tôi." Khách sáo gật đầu, Khương Minh quyết định xoay người đi về phía trạm tàu điện ngầm.

"Là chuyện trước kia!" Dịch Lẫm vội bước hai bước, đứng ngăn trước mặt Khương Minh, khéo léo giữ người ở lại, "Trước kia tôi không hiểu chuyện, làm rất nhiều chuyện sai, thật sự là một kẻ khốn kiếp. Cũng đã làm chuyện có lỗi với cậu, cho nên… Tôi muốn xin lỗi cậu."

Nghe, Dịch Lẫm đang nhắc tới chuyện thời cấp ba. Nhìn, thái độ của anh ta rất thành khẩn, lại bày ra vẻ mặt đáng thương. Dù Khương Minh vốn không hứng thú, nhưng vẫn dừng lại.

Yên lặng, Khương Minh chờ Dịch Lẫm nói tiếp.

"Trước kia tôi đúng là một kẻ khốn nạn. Không muốn đi học, cũng không muốn đến trường, cả ngày đi gây sự kiếm chuyện để trường học đuổi tôi."

Chuyện này là thật. Hồi lớp 11, Dịch Lẫm học lớp số 7, cả khối ai cũng biết anh suốt ngày vi phạm nội quy trường học.

"Tôi gây sự với cậu là bởi vì giáo viên thích cậu. Nếu như bắt nạt cậu sẽ dễ chọc giận các giáo viên hơn."

Dịch Lẫm nhớ lại chuyện trước kia, mặt đỏ lên. Anh xấu hổ và giận bản thân vô cùng, cảm thấy năm đó mình thật ngu ngốc.

"Cho nên… Tôi đã vẽ bậy vào sách giáo khoa của cậu, lén trộm vở bài tập của cậu. Còn dính kẹo cao su lên ghế của cậu, thả gián vào trong hộp bút của cậu. Tôi xin lỗi cậu. Tôi xin lỗi…"

Khương Minh im lặng nghe. Thật ra những trò bắt nạt quái ác ấy không gây ảnh hưởng gì lớn với anh, thậm chí gần như chẳng ảnh hưởng gì.

Anh không sợ côn trùng, dù đúng là từng có gián xuất hiện trong hộp bút và ngăn bàn, nhưng anh không bị doạ sợ.

Dính kẹo cao su lên ghế, anh chẳng ngồi trúng lần nào, vì lần nào cũng nhìn thấy trước.

Còn sách giáo khoa và bài tập, thành tích của anh rất tốt, giáo viên chưa từng trách phạt anh về chuyện này.

Chuyện khiến Khương Minh thực sự ghi hận là chuyện khác cơ: "Chỉ vậy thôi à? Vẫn chưa hết đâu. Tại sao anh luôn chặn cướp tôi ở con hẻm phía sau trường? Cũng là vì để trường học đuổi anh sao?"

Nghe Khương Minh nói như vậy, Dịch Lẫm ngớ người, sửng sốt suy nghĩ một lát, rồi hỏi ngược lại: "Chặn cướp cậu? Không có. Tôi chưa từng chặn cướp cậu. A, không đúng. Tôi chưa từng chặn cướp bất cứ ai!"

Hồi đó, Dịch Lẫm đang ở tuổi nổi loạn, bất cần đời, nhưng dù anh "làm đủ chuyện xấu" ở trong trường, lại vẫn có nguyên tắc của mình.

Anh biết rõ đối tượng mình muốn chọc tức là nhân viên nhà trường, cho nên tuyệt đối không bắt nạt bạn học ở bên ngoài. Hơn nữa, nếu mà phải nói, thật ra anh là một người rất nghĩa hiệp, có lẽ cũng vì lý do này mà xung quanh anh tự nhiên tập trung một nhóm đàn em.

Còn Khương Minh, có thể xem là một trường hợp đặc biệt.

Một mặt, Dịch Lẫm muốn thông qua chuyện này để chọc giận nhân viên nhà trường. Mặt khác, cũng mang theo tâm lý trẻ con "thích ai thì chọc người ấy".

Hơn nữa, có lẽ nguyên nhân sau chiếm phần lớn. Chỉ có điều khi đó chính bản thân Dịch Lẫm cũng không nhận ra điều này.

Khương Minh nhíu mày, nhìn vẻ mặt của Dịch Lẫm không giống đang nói dối, nhưng hồi đó có một nhóm người ngày ngày chặn đường anh đòi tiền.

"Cậu không tin tôi à?" Dịch Lẫm nhìn ra sự do dự của bác sĩ Khương, tự nhận mình xui xẻo, thở dài nói: "Ôi chao, đây là báo ứng của tôi. Là tôi đáng đời. Nhưng tôi nói thật đấy! Cậu nghĩ mà xem, mục đích của tôi là bị đuổi học, có đúng không? Tôi cũng có thiếu tiền đâu, cần gì phải đi cướp tiền của người khác?"

Dịch Lẫm rũ mắt, trông có chút chán nản, rồi đột nhiên hai mắt sáng lên, như là nhớ ra chuyện gì đó.

Năm đó có một học sinh cùng lớp với anh nghịch ngợm chẳng kém gì, và cũng không ưa Dịch Lẫm. Nhưng có thể là Dịch Lẫm rất có khí chất hung ác của một đại ca xã hội đen, hồi đó đám học sinh còn ngờ nghệch, cứ tưởng rằng anh thật sự có liên quan đến xã hội đen, cho nên tên đó không dám đến gây sự với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!