Tối thứ hai, Khương Minh tăng ca đến chín giờ, lúc đẩy cửa căn hộ bước vào thì đã gần mười giờ. Anh thò đầu nhìn vào trong phòng bếp, thấy trên bếp có một chiếc nồi đất, bên trong hẳn là đựng canh cá.
Khương Minh đã ăn tối ở bệnh viện rồi, anh cũng đã nói với Dịch Lẫm không cần phần đồ ăn cho mình, nhưng Dịch Lẫm lập tức trả lời anh rằng tối nay đã nấu một nồi canh cá, ăn không hết, còn lại một nửa, cho nên để dành cho anh.
Dịch Lẫm mới đến khu này được ba tháng vậy mà đã quen thân với tất cả chủ quầy ở chợ rau và hải sản xung quanh, con cá hôm nay cũng là được ông chủ cửa hàng hải sản tặng cho.
Khương Minh vừa múc canh cá ra bát vừa bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ năng lực xã giao của người nhà mình thật đúng là thiên phú hơn người. Rốt cuộc Dịch Lẫm làm thế nào lại có thể thân thiết với cô bán quẩy ở tiệm ăn sáng cùng với chú bán cá ở chợ hải sản như vậy, Khương Minh thật sự khó hiểu.
Ăn canh cá xong, rửa sạch bát và nồi, đứng dậy đi vào phòng ngủ, thấy Dịch Lẫm đang nửa tựa lên đầu giường, tay cầm một quyển truyện tranh nhỏ.
Đó là sách tiền tiểu học Dịch Lẫm chuẩn bị cho nhãi con trong bụng. Anh đã mua liền ba chồng lớn, bây giờ tối nào cũng lấy ra đọc, hơn nữa còn đọc rất say sưa.
"Em về rồi à?" Dịch Lẫm cười với Khương Minh, "Ôi chao, trẻ con thời nay hạnh phúc thật đấy, đến cả truyện tranh cũng đẹp như thế. Em xem này…" Dịch Lẫm lật một trang, kẹp trong tay khẽ lắc, để cho Khương Minh xem chế tác tinh xảo của bức tranh nhỏ trong trang sách.
"Ừ." Khương Minh nhẹ gật đầu, khóe môi nở nụ cười thư giãn, "Em còn tưởng sau khi La La trở về nhà, anh sẽ cảm thấy hụt hẫng."
Dù sao thì Dịch Lẫm luôn bộc lộ sự hào hứng khác thường đối với việc sau này sẽ có một cô con gái, Khương Minh đã nghĩ sau khi La La về nhà, rất có thể người này sẽ cảm thấy cô đơn.
"Ừm… Cô đơn ấy à? Hình như đúng là có một chút." Dịch Lẫm cẩn thận tự xem lại cảm giác của mình, "Nhưng bác sĩ Khương tăng ca buổi tối, chúng ta không được ăn tối cùng nhau, chuyện này càng làm anh "cô đơn" hơn. Hơn nữa, La La ở nhà chúng ta hai ngày đã nhắc nhở anh một chuyện…" Dịch Lẫm cố ý nói một nửa.
Khương Minh tiếp lời Dịch Lẫm, hỏi: "Chuyện gì?"
"Sau này chúng ta có con, "thế giới hai người" của chúng ta phải làm sao đây?" Ánh mắt Dịch Lẫm tỏ vẻ buồn rầu, "Quả nhiên là anh vẫn thích cảm giác ở cùng bác sĩ Khương hơn."
Giờ đây Dịch Lẫm đã có thể mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp nói những lời tình tứ với Khương Minh.
Mà "lời tình tứ" này cũng là "lời nói thật". Trong hai ngày ở cùng La La, Dịch Lẫm xem như đã được thoả "cơn nghiện" có con gái. Mặc dù thật sự rất vui, nhưng Dịch Lẫm cũng phát hiện ra vấn đề trong chuyện này. Khi sau có con sẽ phải trông nó suốt hai mươi tư tiếng không hề gián đoạn, thời gian anh và Khương Minh ở riêng cùng nhau sẽ gần như bị chiếm hết, hơn nữa bọn anh còn phải cố kiềm chế thân mật trước mặt đứa trẻ.
Mà việc phải "kiềm chế" ấy thật sự quá khó chịu.
Cho nên, đến bây giờ, kể từ sau khi mang thai ngoài ý muốn, Dịch Lẫm lần đầu tiên hoài nghi cục cưng này của bọn anh có phải là đến quá vội hay không?
"Tên đã rời cung không thể quay đầu, bây giờ chỉ có thể giữ đứa bé lại thôi." Khương Minh lấy áo choàng và khăn tắm trong tủ quần áo, đi tắm.
Có lẽ chính Khương Minh cũng không nhận ra, bây giờ khi đáp lại lời của Dịch Lẫm, giọng điệu của anh lúc nào cũng mang theo ý cười, đến cả âm cuối cũng vô thức cao lên, mang theo vẻ trêu chọc.
Nếu là bình thường, các đồng nghiệp trong bệnh viện của anh chắc chắn sẽ không tin nổi, có khi còn hỏi: "Bác sĩ Khương, có phải cậu bị ai đoạt xác rồi không?"
Thời gian trôi đi, chẳng mấy chốc đã từ đầu hè tiến vào giữa hè.
Cùng lúc với thời tiết dần trở nên nóng nực, bụng của Dịch Lẫm cuối cùng cũng không còn bẳng phẳng nữa mà bắt đầu lộ lên chút đường cong, nhưng nếu như không mặc áo ôm sát thì khó mà nhận ra.
Cùng thời điểm đó, chị gái của Khương Minh, Khương Hàm cũng thuận lợi sinh một bé gái tại bệnh viện Sản số 2, chính là cháu gái của Khương Minh và Dịch Lẫm.
Vào ngày cháu gái chào đời, hai người vốn định cùng nhau đến bệnh viện thăm hỏi, thậm chí Dịch Lẫm còn nấu canh gà, mua thêm cả một giỏ trái cây và một giỏ hoa rất đáng yêu, thế nhưng ba mẹ của Khương Minh cũng đến bệnh viện.
Với việc Khương Minh lựa chọn kết hôn với Dịch Lẫm, thái độ của ba mẹ Khương Minh, nhất là ba Khương Minh vẫn kiên quyết "không chấp nhận".
Hơn nữa chắc chắn trong thời gian ngắn nữa cũng vẫn chưa thể chấp nhận được.
Khương Minh rất tự giác không chạm tới giới hạn của ba mình, nếu ba mẹ anh đã đến bệnh viện chăm sóc chị gái, vậy thì lúc này anh và Dịch Lẫm nên tránh đi thì hơn.
Khương Hàm sinh mổ, phải ở lại bệnh viện bốn ngày mới được về nhà tĩnh dưỡng.
Ba mẹ Khương không thể lúc nào cũng ở cùng được, rồi có lúc phải về nhà mình. Nhân chút khoảng cách ngắn ngủi ấy, anh rể lão Mạnh vội vàng nhắn tin cho Khương Minh.
Hai người lén lén lút lút cứ như hoạt động bí mật. Lão Mạnh nhắn tin cho Khương Minh: "Hai ông bà đã về rồi, chiều mai mới lại tới. Muốn thăm chị và em bé thì tranh thủ bây giờ đi!"
Phía sau còn gửi kèm theo một biểu cảm "căng thẳng sợ hãi toát mồ hôi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!