Chương 28: (Vô Đề)

Khương Minh thầm kinh ngạc. Thật ra anh có hơi đau đầu với những cảnh tượng thế này, bởi vì bình thường đi xem phim ở rạp chiếu phim, điều anh sợ nhất chính là xui xẻo ngồi cạnh một đứa nhóc ồn ào. Nếu ba mẹ đứa trẻ quản không nghiêm thì coi như cả buổi xem phim đó đi tong, đừng hòng mơ có được trải nghiệm xem phim tốt đẹp.

Hôm nay lại còn vào hẳn rạp chiếu phim thiếu nhi, thật sự là "quá đã", sắp nơi đều là đám con nít. Khương Minh đành phải tự an ủi mình, dù sao đây cũng không phải bộ phim anh muốn đi xem, chỉ cần La La vui vẻ là được, mang theo tâm trạng "thôi kệ vậy", đến đâu thì đến.

La La nắm tay anh, tay kia cầm tay Dịch Lẫm, tung tăng nhảy chân sáo, vẻ mặt đầy phấn khích. Niềm vui của cô bé vô cùng đơn giản, chỉ cần được đến rạp xem phim đã là chuyện vui vẻ nhất trên đời rồi.

"Con có muốn ăn gì không? Bỏng ngô nhé?" Khương Minh cúi đầu nhìn cô bé, nhẹ giọng hỏi. Thấy quầy bán bỏng ngô bên cạnh đã xếp thành hàng dài, dường như bỏng ngô ở quầy này được mấy đứa trẻ thích hơn ở những quầy khác, Khương Minh đương nhiên cũng muốn cho La La nếm thử.

"Muốn ạ!" Cô bé phấn khích gật đầu, ánh mắt lộ vẻ mong đợi.

Khương Minh cúi càng thấp, lại gần La La hơn: "Vậy con muốn ăn vị nào?"

"Ừm… Vị nào ấy ạ…" Cô bé đưa ngón tay lên cằm, dáng vẻ đắn đo.

Câu hỏi này dường như khiến cô bé thật sự rơi vào băn khoăn. Ba mẹ của cô bé đều rất bận, bình thường hiếm khi có dịp đi xem phim, mà dù có đến rạp thì trưởng khoa Triệu cũng quản cô bé rất nghiêm, không cho cô bé ăn vặt, cho nên La La hoàn toàn không biết bỏng ngô trong rạp chiếu phim có những vị nào. Đây có thể coi như là "túi mù hiểu biết" của cô bé.

"Bé con, chú cảm thấy vị caramel rất ngon… Cơ mà vị nguyên bản cũng nên thử." Dịch Lẫm ngồi xổm xuống, để mình ngang tầm với cô bé, ngón tay cũng đặt dưới cằm, ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, "Hay là mỗi loại một nửa đi! Chúng ta mua hết, nếm thử tất cả các vị."

Đôi mắt La La mở to hơn, cô bé chưa từng nghĩ tới còn có lựa chọn như vậy: "Chú Dịch thật thông minh!"

Trước khi đi xếp hàng, Khương Minh cố ý ghé sát thì thầm bên tai Dịch Lẫm: "Chú Dịch thật biết chiều trẻ con."

"Anh coi như em đang khen anh." Dịch Lẫm lộ ra hàm răng trắng đều, cười cực kỳ tươi.

Lúc Khương Minh thì thầm bên tai anh, hơi thở sẽ theo đường cong của vành tai trượt vào sau gáy làm lông tơ trên da anh rung lên, tê tê ngứa ngứa. Dịch Lẫm rất thích Khương Minh thì thầm bên tai mình.

Xếp hàng gần mười phút, cuối cùng Khương Minh cũng mua được một thùng bỏng ngô cỡ lớn trộn nhiều vị, ôm thùng giấy vào trong lòng, hương bơ sữa ngọt ngào lập tức xộc thẳng vào mũi. Còn có ba cốc coca cola, à không đúng, là hai cốc.

Hiện tại Dịch Lẫm không được uống coca cola, Khương Minh đã mua cho anh một cốc nước cam ở nhiệt độ thường.

Từ cửa hông đi vào phòng chiếu đã đặt trước, bộ phim vẫn chưa chính thức bắt đầu, trên màn hình lớn đang thay phiên chiếu quảng cáo, nhờ vào ánh sáng hắt ra từ những đoạn quảng cáo ấy, Khương Minh thuận lợi tìm được chỗ ngồi.

Bước chân của bác sĩ Khương rất vững vàng, dù trong phòng chiếu chợt sáng chợt tối, trong tay lại ôm nhiều thứ như vậy, nhưng anh vẫn bước đi rất chắc chắn, không hề loạng choạng, cũng không hề để rớt ra ngoài dù chỉ một giọt đồ uống hay một viên bỏng ngô.

Dịch Lẫm đã dẫn La La ngồi xuống ghế chờ Khương Minh, chỗ trống để dành cho Khương Minh là ở bên phải La La. Khương Minh và Dịch Lẫm ngồi hai bên, kẹp cô bé ở giữa.

"Anh Khương Minh, anh xem này, ghế bên cạnh anh vẫn còn trống." Khương Minh từ xa đi tới, còn chưa ngồi xuống, La La đã nôn nóng vẫy tay gọi anh.

Nói ra cũng thú vị, chỗ họ đặt là ba ghế sát nhau ở hàng thứ bảy, mà phía bên phải của Khương Minh bây giờ vẫn còn ba ghế trống. Có lẽ chỗ đó là của một gia đình ba người nào đấy cũng đặt vé đi xem phim, nhưng có chuyện gì đó cho nên không đi xem được. Vì thế ghế bên phải của Khương Minh cứ thế để trống. Đối với Khương Minh mà nói, đây quả là một may mắn, bên cạnh không có đứa con nít nào, anh sẽ không cần phải lo lắng bị làm phiền trong suốt quá trình xem phim.

"Bác sĩ Khương thật may mắn." Dịch Lẫm ngồi ở bên kia cách một đứa trẻ, mỉm cười nhìn Khương Minh.

Anh rất hiểu Khương Minh. Lúc này hẳn là trong lòng bác sĩ Khương đang vui như nở hoa.

"Khụ… Khụ…" Khương Minh cũng không che dấu nụ cười, lướt qua đỉnh đầu nhỏ của La La, nhìn Dịch Lẫm, "Trước giờ em vẫn luôn rất may mắn mà."

La La không hiểu lời của hai người ngồi hai bên mình đang nói với nhau, cô bé chỉ biết rằng quan hệ của anh Khương Minh và chú Dịch giống như ba với mẹ của cô bé.

Nhưng mà cũng không hẳn là giống, bởi vì ba và mẹ của cô bé không giống thế này. Ba mẹ sẽ không thỉnh thoảng anh nhìn em, em nhìn anh, rồi có lúc như hoàn toàn quên mất bên cạnh vẫn còn người khác.

Bàn tay nhỏ xíu của La La bốc mấy viên bỏng ngô, vừa nghi hoặc nghĩ vừa đưa bỏng ngô vào trong miệng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vị ngọt lan ra đầu lưỡi, cô bé lập tức ném mọi nghi hoặc lên tận chín tầng mây. Đồng thời, phim cũng bắt đầu chiếu, cô bé bị nhân vật hoạt hình trên màn hình hấp dẫn, hoàn toàn quên mất vừa rồi mình nghi hoặc chuyện gì.

Từ trước khi chính thức chiếu, bộ phim này đã được bình chọn là phim thiếu nhi được mong đợi nhất trong năm, nhìn phòng chiếu hôm nay đông nghịt, quả thật có thể nói là danh xứng với thực.

Ngay từ lúc bộ phim bắt đầu, trong rạp đã tràn ngập tiếng cười vui thích thú của lũ trẻ, La La cũng xem vô cùng say mê, thỉnh thoảng còn bị nhân vật chính trong phim cuốn theo đến mức hồi hộp.

Nhưng cô bé nhanh chóng phát hiện ra, anh Khương Minh dường như không giống mình. Anh Khương Minh chẳng những không hào hứng, ngược lại còn rũ mắt, mí mắt dần dần khép lại.

La La quay đầu nhìn, anh Khương Minh đã ngủ rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!