Cô bé tên là La La, mặc một đồ trẻ con rất đáng yêu, đặc biệt là chiếc áo khoác ngoài với chiếc mũ trùm to đùng có đính hai cái tai gấu trúc trông cực kỳ dễ thương.
Cô bé chẳng hề sợ người lạ, vừa được đưa tới đây không bao lâu đã chủ động nắm tay bác sĩ Khương. Nhưng bởi vì bàn tay của cô bé quá nhỏ, nên thực ra chỉ nắm được ngón trỏ phải của Khương Minh.
Khương Minh che giấu sự luống cuống của mình, anh hoàn toàn không biết phải làm gì khi ở cạnh trẻ nhỏ, đành giả vờ bình tĩnh hỏi: "Lát nữa ra ngoài con có muốn uống trà sữa không? Hoặc là… Ăn kem?"
Hiện tại ngoài trời đang nóng, mà trẻ con thường sợ nóng hơn người lớn, Khương Minh đoán hẳn là cô bé sẽ đồng ý.
Anh cũng chẳng còn cách nào, đành phải dùng đồ ăn thức uống để duy trì bầu không khí có phần ngượng ngập giữa mình và đứa trẻ.
Nhưng La La hoàn toàn không cảm thấy ngượng ngập chút nào, cô bé nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi cất giọng non nớt nói: "Ừm, ăn sundae đi ạ. Vị việt quất nhé! Vị đó là vị mới."
Khương Minh thở phào nhẹ nhõm. Xem ra cô bé này khá dễ gần.
Trên đường cùng nhau đến ga tàu điện ngầm về nhà, cô bé vẫn luôn nắm ngón trỏ của Khương Minh, vừa nhún nhảy vừa líu lo kể đủ thứ chuyện. Hai bím tóc cong cong như sừng dê màu đen hai bên đầu cũng theo đó mà lắc lư. La La trông rất xinh xắn, mày đậm mắt to, hàng mi cong vút, khi cười lên trông rất ngọt ngào.
Lúc Khương Minh dẫn cô bé lên ga tàu điện ngầm thì đúng lúc vào giờ cao điểm tan tầm, người chen người chật kín, anh chỉ có thể cho cô bé đứng sát vào một phía, che chở cô bé ở bên cạnh mình.
Nhưng che chắn như vậy khó tránh khỏi sẽ khiến trẻ con cảm thấy ngột ngạt, cô bé khẽ chạm vào tay Khương Minh, đôi mày nhỏ xíu nhăn lại: "Anh Khương Minh, em không thở được."
Khương Minh bèn nắm lấy mũ áo phía sau của cô bé, dùng sức nhấc bổng cô bé lên, đặt cô bé ngồi lên vai mình, tạo thành một tư thế vừa giống như "cõng", vừa giống như "treo".
"Con có thể nắm áo chú, nhưng phải nắm chặt nhé, không là sẽ ngã xuống đấy." Qua một hồi tiếp xúc, khi nói chuyện với cô bé, Khương Minh đã không còn cảm thấy ngượng ngập nữa.
"Vâng!" La La gật đầu thật mạnh, sau đó bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lại, trong nắm tay cô bé là cổ áo phía sau của bác sĩ Khương.
Đi tàu điện ngầm về đến khu chung cư chỉ cần đi hai ga. Trong suốt quãng đường này, cô bé líu lo không ngừng trò chuyện với Khương Minh.
Không phải Khương Minh cảm thấy phiền, chỉ là anh có chút thắc mắc, sao một đứa bé nhỏ xíu như vậy lại có thể nói nhiều đến thế.
Nhớ lại hồi nhỏ, anh vốn không thích nói chuyện, mỗi lần bị ba mẹ đưa đến nơi đông người là cả người đều thấy không thoải mái, chớ nói chi là phải ở trong nhà người lạ.
Anh thà ở một mình yên tĩnh còn hơn. Nghĩ như vậy, La La mạnh dạn hơn anh hồi bé rất nhiều.
Khương Minh nghiêng đầu nhìn, đối diện chỗ anh đứng vừa hay là cửa sổ toa tàu, có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh và cô bé trên mặt kính.
Nhìn cô bé ngoan ngoãn nằm sấp trên vai mình, Khương Minh đột nhiên càng thêm hiểu được suy nghĩ của Dịch Lẫm, chả trách anh ấy lại "điên cuồng" muốn có một cô con gái đến vậy.
Mà người "điên cuồng" muốn có con gái ấy lúc này đang ở nhà tận tâm chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Anh còn trải khăn lên bàn ăn, là kiểu hoa văn cổ điển mang phong cách phương Tây.
Dịch Lẫm đã bảo Khương Minh hỏi trưởng khoa Triệu xem bình thường cô bé thích ăn gì. Trưởng khoa Triệu nói chỉ cần những món cơm nhà đơn giản là được.
Nhưng Dịch Lẫm vẫn vắt óc suy nghĩ, chuẩn bị thêm vài món ăn khác cầu kỳ hơn.
Tuy nhìn qua cũng chỉ là những món ăn quen thuộc như thịt kho tàu, đậu phụ kho, cà tím trộn nguội, thêm gà luộc chặt và canh rau xanh, nhưng hương vị tuyệt đối không hề tầm thường. Vì thế mà giữa bữa ăn, cô bé luôn miệng reo lên rằng đồ ăn ngon lắm: "Ngon hơn cả mẹ nấu!"
Dịch Lẫm vô cùng vui sướng, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đè nén đắc ý trong lòng, thân thiện hỏi: "Có thật không?"
Cô bé gật đầu: "Mẹ con rán trứng hay cháy lắm. Mẹ còn nói nấu ăn thật khó, khó hơn cả phẫu thuật."
"…" Dịch Lẫm đột nhiên không còn vui sướng nữa. Anh thắng kiểu này chẳng thích thú gì… Hoàn toàn không thể hiện được trọn vẹn tay nghề nấu nướng điệu nghệ của anh.
Khương Minh nghe xong lời này lại yên lặng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ trưởng khoa Triệu tổng kết thật chuẩn. Từ khi tốt nghiệp đại học, trong ngày đầu tiên dọn ra ở riêng, Khương Minh đã cảm thấy như vậy rồi.
Buổi tối, Dịch Lẫm nói muốn kể chuyện cổ tích cho La La nghe trước khi ngủ, còn nhất quyết kéo cả Khương Minh tham gia cùng. Khương Minh suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định không tham gia.
"Anh đi là được rồi, em không biết kể chuyện." Khương Minh vắt óc suy nghĩ mà vẫn không nhớ nổi hồi nhỏ mình đã từng nghe câu chuyện cổ tích nào không. Hình như chỉ đọc trong sách giáo khoa, còn bình thường nếu có người kể cho anh nghe, anh chỉ cảm thấy trẻ con. Bây giờ lại bảo anh kể chuyện cho một đứa trẻ, anh không làm được.
Nếu nói về cấu trúc cơ thể người hay nguyên lý vận hành của sự sống, Khương Minh còn có thể thao thao bất tuyệt, nhưng chắc rằng sẽ chẳng có đứa trẻ nào muốn nghe mấy thứ đó trước giờ đi ngủ đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!