Chương 24Sau khi ngoan ngoãn nằm ở nhà suốt một tuần, Khương Minh kiểm tra lại cho Dịch Lẫm một lượt, xác nhận cơ thể Dịch Lẫm đã hồi phục, nhãi con cũng yên ổn nằm trong bụng, không còn gì nguy hiểm nữa, Khương Minh mới cho phép Dịch Lẫm được tự do hoạt động.
Chỉ có điều, ý của Khương Minh là hiện giờ Dịch Lẫm có thể ra ngoài đi dạo, hoặc tới quán cà phê ngồi một lát để thư giãn.
Bởi vì vận động trong thời gian dài vẫn có khả năng ảnh hưởng đến thai nhi, Khương Minh không cho Dịch Lẫm đi đâu xa, nói anh cố nhịn thêm một thời gian nữa, chờ ba tháng đầu chưa ổn định qua đi đã rồi tính tiếp.
Nhưng mà công việc làm ăn của Dịch Lẫm lại có một số việc anh phải đích thân đến dặn dò.
Dịch Lẫm đã tính toán xong xuôi rồi, anh sẽ giao lại mấy cửa hàng trong tay cho người khác quản lý, sau đó sẽ yên tâm ở trong căn hộ của Khương Minh, chuyên tâm chăm lo cho gia đình. Vừa thu tiền thuê và tiền chia lợi nhuận, vừa làm "ông chồng nội trợ" toàn thời gian cho bác sĩ Khương nhà mình đến khi nhãi con chào đời.
Hôm nay, lúc đi ra ngoài, Dịch Lẫm cứ như đi làm chuyện mờ ám, lén lút bước ra khỏi cửa căn hộ, lặng lẽ mò xuống tầng hầm, rồi lẳng lặng lái xe đi.
Nơi anh định đến khá xa, còn là quán bar, tuyệt đối không thuộc phạm vi "có thể đi" mà Khương Minh vạch ra.
Nếu như Khương Minh biết được không biết sẽ thế nào, nói không chừng sẽ tức giận. Vì vậy Dịch Lẫm có tật giật mình, thầm nghĩ nhất định không thể để bác sĩ Khương phát hiện!
Dịch Lẫm đang lái xe trên đường thì nhận được một cuộc gọi, nhìn màn hình thấy là hình đại diện anh cài riêng cho Khương Minh, Dịch Lẫm lập tức rùng mình, lông tơ cũng dựng hết cả lên, nhưng giọng điệu vẫn cố tỏ ra không có gì: "A lô, anh đây."
Khương Minh không hề hay biết người này đang làm "chuyện xấu" sau lưng mình, cũng không nghi ngờ: "Em gọi để hỏi tối nay anh muốn ăn gì? Em mua về cho anh."
"Chẳng phải tối qua em nói là muốn ăn trái cây sao, lát nữa anh cũng xuống dưới đi mua." Nghe giọng của Khương Minh, tim Dịch Lẫm như tan thành nước, đồng thời cũng dấy lên chút áy náy, anh chỉ có thể dịu giọng nói với người ở đầu bên kia: "Em chọn thứ em thích đi. Thứ em thích, anh cũng thích."
Vừa cúp điện thoại, Dịch Lẫm lập tức như tự thề với chính mình, anh chỉ giấu Khương Minh một lần này thôi, tuyệt đối không có lần sau.
Đương nhiên, Khương Minh không hề hay biết chuyện này.
Lúc bác sĩ Khương về nhà, thấy Dịch Lẫm đã xử lý xong mọi việc, ngoan ngoãn như học sinh gương mẫu ngồi trên sô pha. Khương Minh vừa mở cửa, Dịch Lẫm đã tươi cười nói với anh: "Mừng em về nhà."
Khương Minh xách bữa tối của hai người cùng một túi hoa quả chợt khựng lại. Tuy ngày thường Dịch Lẫm vẫn luôn nhiệt tình với anh như thế, nhưng dáng vẻ hôm nay hình như nhiệt tình hơi quá.
Nhưng Dịch Lẫm không cho Khương Minh cơ hội suy nghĩ, lập tức sáp lại gần, nhận lấy hai túi nilon trong tay Khương Minh, đeo tạp dề, chuẩn bị nấu cơm.
Khương Minh đi đến bồn rửa tay rửa tay, sau đó ngồi xuống bàn ăn, nhìn bóng lưng bận rộn của Dịch Lẫm.
Hôm nay người này mặc một chiếc áo len chui đầu màu củ sen cùng với chiếc quần dài mặc nhà lộ mắt cá chân. Mấy hôm trước Dịch Lẫm còn nói bụng mình đã to lên nhiều, nhưng lúc này Khương Minh nhìn lại thấy dường như chẳng có gì thay đổi so với trước kia.
Nhưng khí chất của Dịch Lẫm đang dần thay đổi, Khương Minh có thể khẳng định điều này.
Có lẽ là do ảnh hưởng của hormone, làn da của Dịch Lẫm bây giờ luôn "trắng hồng", cộng thêm Dịch Lẫm thường mặc quần áo tông ấm, càng khiến anh thêm vẻ "dịu dàng".
Trong căn hộ của Khương Minh vốn không có tạp dề để mặc khi nấu ăn, là gần đây mới ra siêu thị mua về.
Lúc chọn mua, Dịch Lẫm nói đồ trong phòng bếp nên có màu ấm, vì vậy đã chọn một chiếc tạp dề màu vàng nhạt, khi mặc vào trông như được bọc một lớp phô mai.
Còn bây giờ, Dịch Lẫm đang mặc tạp dề đi qua đi lại trong phòng bếp, dù là ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy trông anh giống như một người vợ đảm đang.
Không phải Khương Minh cho rằng khí chất "đảm đang" này không tốt, chỉ là nó thật sự khác xa ấn tượng mà Dịch Lẫm mang lại cho người ta trước kia, xa đến mức Khương Minh không nhịn được mà hồi tưởng lúc anh mới gặp, Dịch Lẫm trông như thế nào?
"Chưa chắc là anh đã thay đổi." Bản thân Dịch Lẫm thì chẳng bận tâm đến chuyện này, anh bưng từng món ăn đã được hâm nóng ra, lần lượt đặt lên bàn. "Ừm, có khi anh là kiểu người "hợp ở nhà" không biết chừng. Hì hì, bác sĩ Khương cũng không ngờ phải không?" Dịch Lẫm cười với Khương Minh, "Dù sao thì em kết hôn với anh chắc chắn sẽ không bị thiệt."
Khương Minh gật đầu, không nghi ngờ lời của Dịch Lẫm, chỉ đặt toàn bộ sự chú ý lên những món ăn Dịch Lẫm đã hâm nóng.
Ba món một canh, đủ sắc, hương, vị. Đây vốn là mấy món Khương Minh tiện đường ghé mua ở quán cơm bình dân cạnh khu chung cư, nhưng qua tay Dịch Lẫm, hương vị của món ăn còn ngon hơn cả lúc còn ở trong quán. Khương Minh cũng không rõ rốt cuộc Dịch Lẫm đã dùng cách gì, chỉ có thể nói một câu thật lòng, trong hai mươi sáu năm cuộc đời của mình, Dịch Lẫm chắc chắn là người nấu ăn ngon nhất anh từng gặp.
Vừa hay mấy ngày gần đây tình trạng ốm nghén của Dịch Lẫm dường như đã thuyên giảm, có thể chịu đựng được mùi dầu mỡ trong lúc nấu ăn. Cả người anh nhẹ nhõm hơn hẳn, như được "tiếp máu hồi sinh", ngày nào cũng hào hứng nấu cho Khương Minh những món mới.
Dịch Lẫm thích nhất là được Khương Minh khen tay nghề nấu nướng của mình. Lúc này, Dịch Lẫm vừa gắp thức ăn cho Khương Minh, vừa chống cằm cười nói: "Được, vậy sau này không chỉ là cơm hộp, ba bữa mỗi ngày anh đều sẽ nấu cho em ăn."
Hôm sau là cuối tuần, Khương Minh không có ca trực, hai người nhàn nhã ở nhà cả ngày, đến tối thì quyết định sẽ đến trung tâm thương mại lớn ở phố bên cạnh mua sắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!