Xem ra kẻ bỏ tiền ra để thuê người gây chuyện với Dịch Lẫm hẳn không phải là kẻ "có máu mặt" gì, đến cả tiền thuê xã hội đen chuyên nghiệp cũng không có, chỉ có thể thuê được vài tên côn đồ.
Dịch Lẫm thầm nghĩ, kẻ kia hẳn là kẻ nào đó anh từng đắc tội trước đây, nay muốn dùng cách này để dằn mặt, cho anh một bài học. Tiếc là nhất thời anh không cách nào đoán ra được kẻ đó là ai, bởi vì anh thật sự đã đắc tội với quá nhiều người.
"Anh gọi điện báo cảnh sát. Đồn cảnh sát của tuyến phố này rất gần đây, cảnh sát sẽ nhanh chóng tới thôi." Khương Minh vừa đánh giá đám người đang vây quanh, vừa nói với Dịch Lẫm.
Đám người trước mắt nhìn có vẻ không được thông minh cho lắm. Điều này cũng là bình thường, người nào đầu óc tỉnh táo lại đi nhận tiền làm tay sai cho kẻ khác chứ?
Đám côn đồ vung vẩy cây gậy ngắn trong tay, gương mặt dữ dằn, trông chẳng khác gì loại người vì tiền mà bất chấp cả mạng sống.
Tên đi đầu có vẻ gan lớn nhất, thấy đối diện chỉ có hai người, liền vung gậy xông thẳng tới.
Khương Minh phản ứng cực nhanh, nghiêng người che Dịch Lẫm ở phía sau, thuận thế né được một gậy giáng xuống đầu, sau đó vặn ngược cổ tay tên côn đồ, huých cùi chỏ vào khớp khuỷu của gã.
Khớp xương của tên kia phát ra một tiếng rắc, tay thõng xuống, cây gậy trong tay bị Khương Minh đoạt lấy, sau đó anh nhấc chân quét ngang gối gã.
Đám người này đều không phải côn đồ chuyên nghiệp, tư thế hoàn toàn không vững. Trái lại, đôi chân của Khương Minh khi dồn sức gồng lên thì rắn chắc như thép, chỉ một cú đá vào khoeo chân, tên kia đã loạng choạng mấy bước rồi khuỵu xuống đất.
Dịch Lẫm nhân lúc này lấy điện thoại ra, báo cảnh sát.
Đám côn đồ phía sau thấy vậy đều hoảng sợ. Chúng vốn tưởng rằng ông chủ Dịch dẫn theo một tên mọt sách nhất định sẽ thêm gánh nặng, đây là lợi thế của chúng. Nào ngờ tên mọt sách này lại còn biết võ!
Vài tên trong số chúng bắt đầu chùn bước. Vốn dĩ việc bị thuê đến để gây chuyện với Dịch Lẫm đã cần lá gan to lắm rồi, bây giờ còn xuất hiện thêm một người không rõ lai lịch lại còn giỏi võ thế này. Vài tên nhát gan phía sau đã quay người bỏ chạy.
Thế nhưng, "người chết vì tiền, chim chết vì mồi", vẫn còn chừng bốn, năm tên bất chấp tất cả, nghĩ đến tiền thưởng mà lao tới.
Chúng đều là đàn ông cao lớn lực lưỡng, dù chưa từng được học võ bài bản thì vẫn có sức mạnh, cùng ào tới một lúc thì dù Khương Minh có giỏi đến mấy cũng khó mà dùng hai tay chống đỡ nổi bốn phía.
"Anh chạy đi!" May mà Khương Minh đã giật được một cây gậy, tạm thời có thể xoay xở được với đám người này, ít nhất cũng đủ kéo dài thời gian đến khi cảnh sát tới.
Nhưng phía bên kia quá đông, anh cũng bị kìm hãm, tiến không được lùi cũng không xong. Anh biết mục tiêu của chúng không phải là mình, nhưng trong tình thế trước mặt, anh khó mà che chở được cho Dịch Lẫm, đành lớn tiếng bảo Dịch Lẫm chạy trước.
"Không chạy."
Đương nhiên là Dịch Lẫm sẽ không chạy. Thứ nhất, phía sau là con đường thẳng dài, dù anh có co giờ chạy thì đám người kia vẫn có thể đuổi theo sát nút, rất khó cắt đuôi. Dù sao anh cũng đã báo chính xác vị trí cho cảnh sát rồi, chi bằng cứ ở đây chờ cảnh sát tới còn hơn.
Quan trọng nhất là, mặc dù anh có thể chạy thoát, anh tuyệt đối sẽ không bỏ lại Khương Minh một mình. Anh mới là mục tiêu bị tìm đến để trả thù, nếu mục tiêu chạy mất, chẳng phải đám người này sẽ trút hết cơn giận lên Khương Minh hay sao?
Nghĩ đến đây, trái tim Dịch Lẫm chợt thắt lại như thể vừa hẫng một nhịp.
Khoảnh khắc này, Dịch Lẫm lần đầu tiên nhận thức được rõ ràng, anh đã không thể rời xa Khương Minh, cũng không thể chịu đựng nổi bất cứ khả năng nào có thể mất Khương Minh, dù khả năng đó có là rất thấp đi chăng nữa.
Lời vừa dứt, Dịch Lẫm cũng đoạt lấy một cây gậy từ một tên côn đồ, thuận chân đạp ngã gã.
Có điều lúc này anh thật sự không dám hành động quá mạnh. Trong bụng còn có một đứa bé, ảnh hưởng rất nhiều đến hành động của anh. Anh vừa phải đánh nhau vừa phải dùng một tay che chở bụng.
Khương Minh cố gắng hết mức bảo vệ Dịch Lẫm ở phía sau. Cảnh sát từ đồn cảnh sát trên tuyến phố này chạy tới đây nhiều lắm cũng chỉ mất bốn, năm phút đồng hồ, nhưng đối với Khương Minh, thời gian như bị bấm nút tua chậm, một giây cũng như bị kéo dài thành vài phút.
Trên người anh đã bị đánh trúng vài chỗ. Vừa rồi cây gậy của một tên côn đồ đã đánh trúng bả vai phải của Khương Minh.
Đau thấu xương. Khương Minh lập tức toát mồ hôi lạnh. Cũng may là không bị trật khớp, cử động vẫn còn linh hoạt.
Thế nhưng, đúng lúc Khương Minh đang bị cuốn vào trận giằng co, thì bỗng có một cánh tay từ bên sườn vung tới, giơ cao cây gậy, rõ ràng là sắp giáng mạnh xuống sau gáy anh.
Bị Khương Minh che chắn phía sau, Dịch Lẫm nhìn thấy rõ cảnh này, anh không hề nghĩ ngợi lập tức ném thẳng cây gậy trong tay về phía mặt tên côn đồ kia.
Tên côn điif kia bị cây gậy đập thẳng vào mặt, cây gậy trong tay rơi xuống đất, đưa hai tay lên ôm mặt. Nhưng tên đồng bọn bên cạnh lại thừa cơ nhấc chân đá mạnh tới.
Sự chú ý của Dịch Lẫm không đặt ở bên sườn cho nên không kịp tránh, bị đá trúng ngay hõm thắt lưng. Thắt lưng bỗng chốc tê rần, ngay sau đó cả bụng cũng âm ỉ đau. Mà trong cơn đau ấy còn lẫn theo cảm giác "trượt xuống".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!