Chương 22"Đúng là anh có tính toán riêng của mình." Dịch Lẫm hạ cửa kính xe xuống một nửa, tựa người lên cạnh cửa sổ, đón làn gió mát lạnh bên ngoài và ánh đèn neon dọc đường, giọng anh trầm thấp: "Trước kia anh từng đắc tội với một số người, bây giờ lại đang là thời kỳ nhạy cảm, nên anh phải tránh một chút."
Dịch Lẫm vừa nói vừa v**t v* bụng. Kể từ khi biết mình mang thai, anh đã bắt đầu âm thầm chuẩn bị cho những chuyện về sau.
Những ngày ở cùng Khương Minh, bác sĩ Khương mỗi ngày đều ra ngoài đi làm, hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, Dịch Lẫm thật ra cũng chẳng khác là bao.
Anh lập nghiệp từ trong giới, chỉ là sau khi leo lên vị trí "anh cả", anh đã rất có tầm nhìn mà tiên phong "chuyển trắng". Người đầu tiên làm liều đương nhiên sẽ nhận được đãi ngộ cao hơn hẳn những người đi sau.
Vì vậy sản nghiệp đứng tên Dịch Lẫm cũng sớm chuyển mình, từ vùng xám lặng lẽ dời ra dưới ánh mặt trời, rồi phát triển ngày một hưng thịnh.
Nhưng con đường khởi nghiệp đầy gian nan của anh thuở trước cùng với việc đơn độc chuyển mình về sau khó tránh khỏi động đến "miếng bánh ngọt" của vài người, cũng vì thế mà có không ít kẻ thù.
Mặc dù hiện tại những kẻ đó đã chẳng còn đủ sức gây sóng gió gì, nhưng nếu chuyện anh mang thai bị truyền ra ngoài, khó mà đảm bảo sẽ không có kẻ không nhân cơ hội này để gây chuyện.
Trước kia Dịch Lẫm sống cô độc, chuyện gì cũng dám làm liều, mãi đến khi gặp lại Khương Minh, anh bỗng nhiên muốn sống cho tử tế, muốn làm thử vài việc mà người bình thường trên đời này vẫn làm.
Cộng thêm nhãi con chưa thành hình trong bụng, Dịch Lẫm vốn không sợ người khác gây chuyện với mình, nhưng bây giờ lại chỉ lo sẽ liên luỵ đến nó.
Vì vậy anh phải chuẩn bị từ sớm, ít nhất trước khi bụng lớn anh phải sắp xếp ổn thoả các cửa hàng trong tay mình. Mà việc này cần thêm người giúp đỡ.
Trước khi anh thuận lợi sinh con, anh cần nhờ vài người thay mình trông coi việc làm ăn và xử lý những công việc thường ngày. Hơn nữa người được giao phó nhất định phải là người tuyệt đối đáng tin. Lý Niệm Tình là người đáng tin cậy nhất, nhưng một mình chị ấy không thể quán xuyến được nhiều việc như vậy.
Dịch Lẫm liền nghĩ tới lão Trương. Hai người có quan hệ thân thiết, khi trước lão Trương từng làm trợ thủ cho anh, rất thông thạo công việc. Hơn nữa, hai đứa nhỏ vừa chào đời, tiền sữa bột cũng phải kiếm gấp đôi. Mời lão Trương quay lại hỗ trợ, chẳng phải là cách tính toán có lợi cho cả hai bên nhất hay sao?
Khương Minh quay đầu nhìn Dịch Lẫm, chỉ nhìn thấy nốt ruồi trên khoé mắt trái của anh, trong bóng tối trông như một giọt mực chấm lên nền trời đêm, không tan đi được, lại cực kỳ quyến rũ.
"Được rồi, đến nhà rồi, xuống xe đi." Lái xe vào khu chung cư, chậm rãi tiến xuống hầm gửi xe, đợi xe dừng hẳn, Khương Minh rút chìa khóa, gọi Dịch Lẫm cùng xuống.
Hai người cùng đi vào cửa toà nhà. Lúc này đã gần tám giờ tối, vầng trăng treo cao nơi chân trời, trông như một ngọn đèn đường khổng lồ.
Khi họ đi đến cửa toà nhà, Khương Minh đang đưa tay định kéo cửa ra thì chợt nghe thấy một loạt tiếng xột xoạt vang lên bên cạnh, còn loáng thoáng có cả tiếng mèo kêu rất khẽ.
Khương Minh cúi đầu nhìn, con mèo mập "ăn cơm trăm nhà" của khu chung cư đã sà đến bên chân anh, cọ lên ống quần anh, quấn quanh vài vòng, ống quần Khương Minh chẳng mấy chốc đã dính đầy lông trắng.
Dịch Lẫm ngồi xổm xuống, xoa đầu con mèo, lại nhẹ vò phần má mềm hai bên của nó.
"Anh đã phát hiện ra từ lâu rồi, nó rất thích em… Ôi chao, ấy… Ôi…" Xưa nay Dịch Lẫm vốn yêu động vật, đặc biệt là chó mèo, anh cũng đã gặp con mèo ú này mấy lần rồi, ngoài lúc ở trước mặt Khương Minh, nó đều chẳng buồn để ý đến người khác.
Con mèo ú cũng không tránh sự thân cận của Dịch Lẫm, chỉ là khi Khương Minh ngồi xổm xuống xoa nó, nó liền ngửa bụng lên trời như thể muốn Khương Minh xoa mình thêm một lúc nữa.
"Ơ, là mèo đực à. Anh còn tưởng nó là mèo cái." Dịch Lẫm vốn nghĩ Khương Minh là đàn ông, con mèo quấn quýt Khương Minh như vậy thì đa phần sẽ là mèo cái. Không ngờ trong "giới mèo", bác sĩ Khương cũng là kiểu "đực cái đều mê".
Mẹ Khương Minh mắc chứng sạch sẽ, không thích lông động vật, cho nên từ nhỏ anh đã không được nuôi thú cưng. Sau khi ra ngoài ở riêng, vì công việc quá bận rộn nên cũng chẳng có thời gian nuôi. Thật ra anh khá thích mấy con vật nhỏ này. Cũng chẳng biết vì sao.
Dịch Lẫm nhìn ánh mắt tiếc của Khương Minh, cười nói: "Một mình không có thời gian, nhưng hai người thế nào cũng có. Đến lúc đó, em đón con mèo ú này về nhà đi."
Con mèo đang nằm ngửa như nghe thấy có người gọi mình là "mèo ú", trong lòng bất mãn, giơ bàn chân đệm thịt lên đá nhẹ vào tay Dịch Lẫm.
Khương Minh bật cười, khẽ nói: "Chờ anh sinh xong rồi tính."
Sau đó, hai người lại cùng nhau đi vào toà nhà, bước vào thang máy, Khương Minh như nhớ ra chuyện gì đó, nói với Dịch Lẫm: "Cuối tuần này anh đến quán có phải là vì chuyện bàn giao không? Vừa hay em được nghỉ, em đi cùng anh nhé?"
Hiếm khi Khương Minh chủ động thể hiện sự quan tâm như vậy, đương nhiên Dịch Lẫm vô cùng vui mừng. Chỉ có điều anh đã tính kỹ rồi, cố gắng hết mức không để Khương Minh lộ diện.
"Đừng để bọn họ biết quan hệ của chúng ta, tránh cho em gặp phải phiền phức." Dịch Lẫm khoác cánh tay Khương Minh, nhân lúc trong thang máy không có người nào khác, đứng sát lại bên cạnh Khương Minh.
Trước đây, chuyện Dịch Lẫm theo đuổi Khương Minh vốn chẳng phải là bí mật, nhưng phần lớn mọi người đều chỉ xem đó là chuyện giỡn chơi, thậm chí ở trong phiên bản đang lan truyền hiện tại, chưa chắc người ta đã biết Khương Minh là nam hay nữ.
Mà việc mình mang thai, Dịch Lẫm càng không thể nào nói ra với người khác. Người bên cạnh anh, ngoại trừ Lý Niệm Tình thì không còn ai biết nữa cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!