Dạo gần đây lại càng liên lạc thường xuyên hơn.
Một trong những nguyên nhân đương nhiên là vì "nhãi con" trong bụng, Dịch Lẫm cũng xem như là người sắp làm ba, trong chuyện này lão Trương có kinh nghiệm hơn, cho nên Dịch Lẫm có rất nhiều chuyện muốn hỏi.
Xung quanh Dịch Lẫm không có nhiều đàn ông mang thai, mà anh lại ngại hỏi phụ nữ mấy chuyện này, trao đổi với lão Trương đương nhiên là lựa chọn thiết thực nhất.
"Ngày dự sinh của anh Trương rơi vào mấy ngày này, hiện tại anh Trương cũng đã xuất hiện những cơn co thắt theo chu kỳ rồi, có lẽ là ngày mai hoặc ngày kia sẽ sinh."
Vào một sáng Chủ nhật, Khương Minh và Dịch Lẫm đang cùng ăn sáng bên bàn, tối hôm trước Khương Minh đã mua bánh mì cắt lát, còn Dịch Lẫm thì dùng lò nướng nướng lại cho giòn. Nướng đến khi hai mặt hơi vàng, miếng bánh mì sữa mềm được phủ một lớp giòn rụm bên ngoài. Khương Minh thích ăn bơ đậu phộng chocolate, phết lên bánh mì nướng ngon vô cùng. Ngoại trừ bánh mì nướng, còn có một ly latte thơm béo.
Sau khi kết hôn, điều thay đổi rõ rệt nhất mà Khương Minh cảm nhận được có lẽ chính là chất lượng của ba bữa mỗi ngày đều được nâng lên hẳn.
Nhưng Dịch Lẫm thì khổ sở hơn nhiều. Phản ứng ốm nghén sáng nôn tối nôn mãi vẫn không thuyên giảm, Khương Minh đã cho Dịch Lẫm dùng thêm vitamin B và nấu canh gừng cho anh uống, nhưng chẳng hiệu quả là mấy. Đây là vấn đề về thể chất, cũng chẳng còn cách nào hay hơn, đành phải chịu đựng từng chút một, chờ nó qua đi.
Mỗi sáng sớm, Dịch Lẫm đều vô cùng hăng hái chuẩn bị bữa sáng cho Khương Minh. Nếu là nấu cho Khương Minh, anh rất tận hưởng niềm vui nấu nướng. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc mình cũng ăn, anh lại cảm thấy buồn nôn.
Vì thế lúc này, Dịch Lẫm ngồi đối diện Khương Minh, trước mặt đặt một bát chè đậu xanh hơi ngọt, tay cầm chiếc thìa nhỏ, chậm rãi ăn từng thìa cho có lệ.
Vừa nghe Khương Minh nhắc tới lão Trương, Dịch Lẫm quan tâm hỏi thăm: "Thật sao? Em bé sắp chào đời rồi à?"
Ngoài sự quan tâm, trong giọng nói của Dịch Lẫm còn xen lẫn sự vui mừng rất rõ ràng.
Có lẽ là cảm giác đồng cảm chăng? Nghĩ đến việc em bé sắp chào đời, Dịch Lẫm bây giờ gần như vô thức cảm thấy vui mừng.
"Ừ." Khương Minh gật đầu.
"Thật ra tình trạng túi thai của anh Trương không được xem là quá tốt, hơn nữa ở giai đoạn đầu vị trí của hai thai nhi không lý tưởng cho lắm, việc sinh nở vốn đã có một mức độ khó khăn và rủi ro nhất định, cũng không thích hợp sinh thường."
Khương Minh là bác sĩ theo dõi suốt quá trình mang thai của lão Trương, cho nên tình trạng thế nào anh đương nhiên là người rõ nhất.
"Nhưng ở giai đoạn sau anh Trương chăm sóc bản thân và vận động rất tốt, hai đứa bé cũng khá biết điều." Nói đến đây, Khương Minh nhẹ mỉm cười, "Quá trình sinh nở hẳn là sẽ tương đối thuận lợi."
Khương Minh biết quan hệ giữa lão Trương và Dịch Lẫm khá thân thiết, cho nên đặc biệt để ý đến sản phu này hơn một chút. Gần đây Dịch Lẫm thường xuyên hỏi thăm tình hình của lão Trương, cho nên cứ cách vài ngày Khương Minh lại kể cho Dịch Lẫm nghe.
Đến bây giờ, chuyện ấy dường như đã trở thành một thói quen nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày rồi.
Hôm qua lão Trương xuất hiện cơn co thắt theo chu kỳ cho nên đã nhập viện. Mọi chỉ số đều rất tốt, chỉ có một chuyện không được thuận lợi, đó là người yêu trẻ tuổi của lão Trương.
Chàng trai đó thật sự là "trẻ tuổi", chỉ vừa mới qua sinh nhật hai mươi hai, đang học năm tư, còn chưa tốt nghiệp đại học, lại đúng vào mùa thi tốt nghiệp, cả ngày bận đến chân không chạm đất. Không phải viết luận văn thì cũng đi thực tế và tham gia các đợt đánh giá, còn nộp hồ sơ ứng tuyển thực tập sinh, tìm việc làm. Trớ trêu thay, hai hôm nay cậu ta lại có một kỳ đánh giá cực kỳ quan trọng, không thể đến bệnh viện để ở bên cạnh trong lúc lão Trương sinh con.
Cậu ta đã ầm ĩ đòi bỏ kỳ đánh giá để ở bên "vợ", nhưng lại bị lão Trương ngăn lại vì không muốn làm lỡ dở tiền đồ của cậu ta.
Khương Minh có thể hiểu được chuyện đó. Nhưng đứng ở góc độ của sản phu, đương nhiên là có người bên cạnh sẽ cảm thấy an tâm hơn.
Dịch Lẫm vỗ tay ra tiếng, nhướn mày, khóe môi nở nụ cười phóng khoáng: "Để anh đến ở bên cạnh anh ấy."
Khương Minh kinh ngạc.
"Mặc dù anh không phải họ hàng thân thiết, nhưng có người ở bên cạnh lúc sinh là được rồi. Như bác sĩ Khương nói đấy, chỉ cần giúp lão Trương cảm thấy an tâm hơn."
Trong những chuyện không liên quan đến Khương Minh, Dịch Lẫm luôn toát ra vẻ tự tin như thể mọi thứ đều nằm trong tầm tay, tựa như chỉ cần anh xuất hiện, mọi việc đều có thể giải quyết.
Khương Minh cũng không phản đối, anh chỉ đưa ra một nghi vấn.
Ngoài những bác sĩ, điều dưỡng đã quen với cảnh tượng ấy ra, thì ngay cả một người bình thường khoẻ mạnh đi vào phòng sinh để ở bên sản phu lúc sinh cũng rất dễ bị cảnh tượng đau đớn trong quá trình sinh nở làm cho sợ hãi. Nếu là người mang thai sẽ càng cảm thấy ám ảnh hơn.
Khương Minh sợ Dịch Lẫm sẽ không chịu nổi, để lại bóng ma tâm lý sẽ không tốt cho sức khoẻ của anh hiện tại.
"Ầy, em chớ xem thường anh." Dịch Lẫm tự tin nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!