*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong phòng khách có hai cái tủ rất nổi bật, bên trong bày đủ loại mô hình. Dưới các mô hình là một hàng dài truyện tranh bìa cứng. Ở tầng dưới cùng là những đĩa CD khá cũ.
Đây đều là bảo bối của Khương Minh.
Mỗi tuần anh đều lấy ra lau chùi một lần. Mà tối nay, Khương Minh vừa dùng tăm bông nhỏ cẩn thận lau bụi trong các mô hình, vừa nhớ lại chuyện từ thời cấp ba.
Năm đó, anh là học sinh xuất sắc nhất lớp, lại vì không thích đám đông nên hầu như chẳng giao tiếp với các bạn, hàng ngày chỉ vùi đầu làm bài tập. Mặc dù giáo viên cho rằng anh như vậy không ổn cho lắm, nhưng vì thành tích học tập của Khương Minh quá tốt, giáo viên hy vọng nhờ vào thành tích của anh để đảm bảo tỷ lệ lên lớp cao hơn, cho nên đành để anh tự do theo ý mình.
Nhưng luôn có một nhóm người cực kỳ ghét những học sinh xuất sắc trong mắt thầy cô, cộng thêm năm đó Khương Minh lại quá mức quái gở và cao ngạo, khiến bọn họ càng thêm gai mắt.
Vì vậy mà Khương Minh đã phải chịu đựng bị bắt nạt trong một thời gian khá dài.
Nếu như anh nhớ không lầm, thủ lĩnh của đám học sinh bắt nạt anh năm đó chính là người tên Dịch Lẫm… Khương Minh đương nhiên sẽ không nhớ nhầm. Bây giờ nhớ lại gương mặt tươi cười của người anh gặp ở bệnh viện hôm nay vẫn không khác năm đó là mấy.
Chuyện năm đó cuối cùng kết thúc khi Dịch Lẫm bị kỷ luật buộc thôi học.
Bây giờ đã nhiều năm trôi qua, Khương Minh không còn đơn độc, khép kín như trước, nhưng mỗi khi nhớ tới gương mặt tươi cười của người nọ, Khương Minh vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mà trong cùng màn đêm ấy, ở đầu bên kia của thành phố, Dịch Lẫm vừa mới trở về căn hộ của mình.
Anh đã mua nhà ở khu đô thị mới phát triển, một vị trí vàng trong tương lai, trang trí nội thất cũng khá đẹp, vài người bạn từng đến nhà ăn cơm đều khen anh có mắt thẩm mỹ.
Chi một triệu để trang trí, tạo ra hiệu quả như hai triệu.
Hôm nay, sau khi cùng Lý Niệm Tình rời khỏi bệnh viện, anh không có thời gian nghỉ ngơi, lập tức lái xe đến quán bar. Mấy ngày hôm trước có người đến gây rối, Dịch Lẫm đã dàn xếp xong, nhưng những việc sau đó vẫn cần anh phải đích thân giám sát. Đến tối lại có một cuộc nhậu, là một buổi xã giao mà anh không thể từ chối.
May mà Dịch Lẫm không ghét xã giao, đi ăn với người khác thì ăn kiểu gì chả được. Nụ cười tươi đặc trưng cùng ba tấc lưỡi khéo léo, dù thế nào anh cũng có thể khiến mọi người đều vui vẻ, nghe lời.
Chỉ có điều hôm nay hơi khác. Hình ảnh của bác sĩ Khương cứ bất chợt xuất hiện trong đầu anh, cho đến bây giờ về đến nhà cũng không biến mất. Ngược lại, trong màn đêm yên tĩnh, con người thường trở nên đa cảm hơn. Dịch Lẫm cảm thấy đầu óc của mình giống như bị một cơn sóng trào cuồn cuộn cuốn qua, tất cả những gì còn lại chỉ là hình ảnh của bác sĩ Khương. Sau đó lan tràn đến không thể kiểm soát.
Anh không thích trong nhà quá sáng cho nên chỉ bật đèn sàn. Anh nằm trên ghế sofa, dạ dày đầy cồn dường như bắt đầu lên men, đầu óc anh có chút choáng váng. Ánh đèn vàng ấm áp mờ nhạt hắt lên càng khiến con người dễ lạc vào những cảm xúc mơ hồ nảy sinh từ sâu trong lòng.
Hôm nay, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy bác sĩ Khương ở trong bệnh viện, Dịch Lẫm đã nhớ ra bọn họ từng gặp nhau từ nhiều năm trước kia. Mà tên của người kia hẳn là "Khương Minh".
Khi đó, vì muốn thoát khỏi nhà bố mẹ nuôi, Dịch Lẫm không chịu học hành đàng hoàng. Nhưng anh lại có khả năng "lãnh đạo" trời sinh, cộng thêm việc học lại một năm, dần dần trở thành "đại ca" của đám học sinh hư hỏng trong trường.
Đồng thời, anh còn nhớ rất rõ, trong lớp có một đứa học trò ngờ nghệch, ngây ngô. Ngoại hình khá điển trai, nhưng chẳng bao giờ thấy đi cùng với ai. Tên đó luôn ôm sách vở, nhìn đường không chớp mắt, dáng vẻ trông rất cao ngạo.
Sau đó anh mới biết tên đó tên Khương Minh, là học trò cưng của giáo viên chủ nhiệm. Tên đó khác với những học sinh giỏi khác. Những đứa khác đều cố gắng hết sức để thể hiện trước mặt thầy cô, nhận bằng khen, huy hiệu đến mỏi tay, còn tên đó chỉ biết vùi đầu vào học, nếu không thì đeo tai nghe, nghe nhạc một mình, đồng thời cười nhạt trước những hành động nịnh bợ thầy cô của những đứa khác.
Dịch Lẫm cảm thấy người này thật quái dị, nhưng cũng khá thú vị, không biết từ lúc nào lại bị cậu ta thu hút.
Dịch Lẫm chưa bao giờ làm một học sinh ngoan, cũng không cố tình học hành chăm chỉ. Nhưng dù anh không thừa nhận, nhưng sâu trong nội tâm, điều Dịch Lẫm ngưỡng mộ nhất chính là người như Khương Minh.
Chỉ có điều, kỳ lạ làm sao, tên mọt sách ngày đó như hoàn toàn lột xác vậy, toàn bộ khí chất trên người cũng hoàn toàn khác. Chiếc áo blouse trắng đắp lên người cũng có thể toả ra cảm giác "cấm dục".
Nhưng đó chỉ là càng che càng lộ, càng "cấm" thì càng "dục".
Ôi, thôi được rồi. Dịch Lẫm không thể không thừa nhận, nhiệt tình của anh với bác sĩ Khương đột nhiên tăng vọt như vậy có một chút là do bị vẻ ngoài của cậu ta thu hút.
Hơn nữa, hiệu quả của "bị vẻ ngoài thu hút" lần này còn kéo dài bất thường, dường như không phải kiểu thích thoáng qua. Bởi vì, đã ba ngày trôi qua mà cơn hứng thú ấy vẫn chẳng hề giảm bớt.
Dịch Lẫm lăn lộn trong xã hội nhiều năm, không phải là chưa từng động lòng, nhưng cảm giác lần này hoàn toàn khác biệt với những lần trước.Thứ tư, Dịch Lẫm đến bệnh viện từ sớm. Dáng vẻ nhiệt tình cứ như thể anh thật sự là bạn trai của Lý Niệm Tình.
Dịch Lẫm là kiểu người đi tới đâu cũng dễ hoà nhập, ngay cả trong bầu không khí tương đối nghiêm túc và căng thẳng như ở bệnh viện, Dịch Lẫm vẫn có thể tranh thủ mọi thời gian để vui vẻ trò chuyện với nữ điều dưỡng trưởng phụ trách tầng này.
Dịch Lẫm nói năng khéo léo, gương mặt lại đẹp trai, nữ điều dưỡng trưởng tuổi chừng năm mươi tuổi được anh dỗ cho vui vẻ, gương mặt ngày thường vốn nghiêm nghị, ít khi nở nụ cười cũng tươi hẳn lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!