Chương 18: (Vô Đề)

Cuối cùng không chỉ đã kết hôn, mà còn "ăn cơm trước kẻng", "con dâu" giới tính "nam" ấy đã mang thai đứa con của Khương Minh.

Ba mẹ Khương tức giận đến suýt ngất xỉu.

Nhất là ba của Khương Minh. Ông vốn là người nghiêm túc, lại rất coi trọng thể diện. Thực ra ông còn có h*m m**n kiểm soát rất mạnh, chỉ là bình thường được che giấu dưới lớp vỏ bọc trí thức cho nên người ngoài khó mà nhìn ra.

Sau khi Khương Minh dẫn Dịch Lẫm đến nhà, người ra mở cửa là mẹ Khương, ba Khương chỉ sầm mặt ngồi trên sô pha, tay cầm cốc trà kiểu cũ nhấp từng ngụm, từ đầu đến cuối không nói lời nào. Vừa nhìn đã biết là không chào đón hai người.

Căn nhà của ba mẹ Khương Minh nằm trong một khu chung cư khá cũ, bởi vì là nhà được nhà nước phân cho ngày trước nên nhìn không hợp thời cho lắm, nhưng xét vị trí vẫn được coi là đất vàng.

Trong nhà bày biện theo phong cách cổ điển, trang nhã. Phòng khách và phòng sách đều treo tranh chữ. Bên cạnh tivi ở phòng khách cũng như ngoài ban công và trong tủ phòng sách đặt vài chiếc bình hoa có hoa văn cầu kỳ.

Dịch Lẫm lăn lộn ngoài xã hội đã lâu, cũng hiểu biết về đồ cổ, thậm chí có thể xem là nửa dân trong nghề, chỉ cần liếc mắt đã nhận ra được những thứ này đều là hàng tốt.

"Mẹ." Khương Minh vừa vào nhà đã cảm nhận được bầu không khí nặng nề. Không cần nghĩ cũng biết chắc hẳn là do ba anh đang không vui.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi ba anh bất mãn chuyện gì, bầu không khí trong nhà đều thế này.

Ba Khương không phải người gắt gỏng, cũng sẽ không lớn tiếng mắng chửi, nhưng một khi ba anh sinh lòng bất mãn, ông ấy đều dùng kiểu lạnh lùng đầy sức ép này để đè nén người khác. Cộng thêm bản thân ba Khương là người nghiêm nghị, có khí thế rất mạnh, so với kiểu người nổi giận là mất kiểm soát chửi bới ầm ĩ, sự im lặng đầy áp lực này có lẽ còn khiến người ta bức bối, khó chịu hơn.

Lúc nhỏ, Khương Minh và chị gái anh sợ nhất là lúc bị ba gọi vào phòng sách nói chuyện… Đến bây giờ vẫn còn sợ.

Nhìn dáng vẻ của ba mình lúc này, Khương Minh biết e là hôm nay sẽ chẳng dễ chịu gì. Anh vô thức bước chếch lên trước, che Dịch Lẫm ở phía sau.

Ngay cả lúc cởi giày trước cửa, Khương Minh cũng cởi trước, rồi làm như vô tình đứng chắn phía trước Dịch Lẫm, giống như đang che chở gì đó.

Dịch Lẫm lại có vẻ thích ứng được bầu không khí áp lực cao này, mỉm cười chào hai người lớn tuổi, sau đó trao món quà mình mang tới vào tay mẹ Khương: "Cô, chú, đây là quà Khương Minh và cháu tặng cho cô chú ạ."

Khương Minh đã nói trước với Dịch Lẫm về sở thích của ba mẹ mình, ba anh thích uống trà, còn mẹ anh thì không có sở thích đặc biệt nào cả.

Vì vậy Dịch Lẫm đã chuẩn bị cho mẹ Khương một ít thực phẩm chức năng dưỡng nhan giữ dáng, nhưng lúc trao vào tay mẹ Khương, anh lại cười nói: "Nhưng theo con thấy, cô chẳng cần đến mấy thứ này đâu ạ."

Mấy thứ như thực phẩm chức năng thật ra chỉ là thứ yếu, với kiểu người như ba mẹ Khương, chưa biết chừng chẳng thích người khác tặng quà cho mình, cho nên họ có nhận hay không không quan trọng, quan trọng là phải nói được hết những lời này.

Quả nhiên, ban đầu vẻ mặt của mẹ Khương vốn chẳng mấy dễ coi, nhưng không chịu nổi lời khen mình xinh đẹp, nhất là khi thấy Dịch Lẫm trẻ trung tuấn tú như vậy, bà bỗng nhiên có chút ngượng ngùng, chẳng nỡ "mặt nặng mày nhẹ" với gương mặt tươi cười trước mắt, đành nói hai người vào nhà ngồi.

Đến lúc chuẩn bị cơm tối, Khương Minh và Dịch Lẫm cùng vào bếp, phối hợp ăn ý giúp mẹ Khương rửa rau, thái đồ, bật bếp nấu nước.

"Thật là mặt trời mọc đằng tây." Mẹ Khương nhìn con trai mình, bất lực than thở.

Đứa con trai này của bà thường ngày ở căn hộ riêng chỉ ăn uống qua loa cho xong bữa, bảo vào bếp một lần, tự nấu cho mình một bữa tử tế cũng như thể lấy mạng, vậy mà bây giờ lại chịu "mười ngón dính nước". Mẹ Khương lén liếc sang Dịch Lẫm, không khỏi cảm thấy sự thay đổi của con trai mình là do thanh niên này mang lại.

Thật ra, sở dĩ bà luôn sắp xếp cho Khương Minh đi xem mắt cũng là hy vọng sẽ có một người có thể quản thúc, chăm sóc Khương Minh. Bây giờ nguyện vọng này xem như đã được thực hiện. Chỉ có điều, "con dâu" lại khác xa với tưởng tượng của bà.

Dịch Lẫm biết mẹ Khương đang nhìn mình. Đây là một dấu hiệu tốt, ít nhất cho thấy mẹ Khương đã bắt đầu dao động.

Anh giả bộ như không hề hay biết, chỉ lặng lẽ giữ nguyên nụ cười trên môi.

"Mẹ, mẹ có hiểu lầm gì về con không vậy?" Khương Minh vừa thái nguyên liệu nấu ăn ngay ngắn vừa nói: "Con nói con quá bận rộn, không có thời gian nấu ăn, chứ đâu có lừa mẹ."

"Ai bảo con học y làm gì?"

Lúc Khương Minh tốt nghiệp trung học, chuyện điền nguyện vọng đã từng khiến cả nhà cãi nhau ầm ĩ. Nguyên nhân là vì ba Khương không muốn Khương Minh theo ngành y, mà muốn anh thi công chức, vào biên chế nhà nước.

Mẹ Khương thì cho rằng học y quá vất vả, sau này làm bác sĩ sẽ ít có thời gian về nhà, bà không yên tâm chút nào.

Nhưng đó là lần đầu tiên Khương Minh vùng ra khỏi sự sắp đặt của ba mẹ, hơn nữa sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển, anh còn lập tức chuyển ra ngoài ở riêng.

Sau đó mẹ Khương thỏa hiệp, đồng ý để con trai thích làm gì thì làm. Nhưng chuyện ấy lại giống như một cái gai nhọn đâm ngang giữa Khương Minh và ba anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!