Chương 17Trong căn hộ của Khương Minh còn rất nhiều món đồ nhỏ thú vị khác, chỉ riêng cốc dùng để súc miệng hàng ngày thôi cũng là chiếc cốc hình con khủng long nhỏ màu xanh. Trên thành cốc là một đôi mắt to tròn, trông có vẻ ngốc nghếch nhưng lại rất đáng yêu. Dịch Lẫm chợt nhớ đến những chiếc cốc ở nhà mình, tất cả đều là loại kiểu dáng thông dụng bình thường.
So với Khương Minh, dường như anh lại kém hơn một bậc.
Ai có thể ngờ bác sĩ Khương thường ngày ở bệnh viện luôn ngồi ngay ngắn, dáng vẻ lãnh đạm, khi ở nhà lại là người có tâm hồn trẻ con như vậy.
Bởi vì hai người vừa đăng ký kết hôn, cũng vội vàng về đây, cho nên vẫn chưa chuyển đồ dùng sinh hoạt của Dịch Lẫm sang, Khương Minh định đi ra siêu thị bên ngoài khu chung cư mua cho anh một bộ để dùng tạm.
Nhưng Dịch Lẫm như bị chiếc cốc khủng long nhỏ kia làm ảnh hưởng, vội ngăn Khương Minh lại: "Đừng đừng đừng, đừng mua mấy thứ đó, mua về cũng lãng phí, tối nay anh dùng tạm cốc giấy cũng được."
Vừa nói, anh vừa mở Taobao trên điện thoại ra: "Em mua con khủng long nhỏ kia ở cửa hàng nào thế? Có đường dẫn không? Anh muốn dùng đồ đôi với em."
Khương Minh nào còn nhớ được đã mua nó ở cửa hàng nào, càng không thể giữ lại đường dẫn. Chiếc cốc súc miệng đó anh mua vào ngày 11/11[1] năm ngoái, đúng lúc trong nhà cần thay mới một loạt đồ dùng sinh hoạt, Khương Minh nhìn thuận mắt, tiện tay bấm mua.
Khương Minh không thích mua sắm vì thấy phiền, thường thì anh sẽ gom lại mua một lần thật nhiều để có thể dùng thật lâu. Vì thế càng không thể tìm lại cái đường dẫn ấy nữa.
Nhưng Dịch Lẫm không từ bỏ ý định, anh chụp ảnh chiếc cốc hình khủng long ấy, tìm kiếm mẫu tương tự, vậy mà lại tìm được.
Khương Minh phát hiện Dịch Lẫm vô cùng hứng thú với việc "dùng đồ đôi" với mình, thậm chí giống như mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, hận không thể dùng đồ đôi từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài.
Ngay cả bàn chải đánh răng điện mà Khương Minh dùng có phần đế màu xanh lam, Dịch Lẫm cũng muốn sắm một cái y hệt, chỉ khác là anh chọn cho mình phần đế màu xanh lục, còn nói như vậy thì hai người họ là Tiểu Lam và Tiểu Lục rồi.
Khương Minh có chút không hiểu, nói thật anh là người khá chú trọng cá tính riêng. Bình thường chỉ cần mặc áo giống với người khác thôi là anh đã âm thầm cảm thấy khó chịu trong suốt một thời gian dài. Nhưng ngẫm lại, anh và Dịch Lẫm đã nhận giấy đăng ký kết hôn, về sau còn sẽ đeo cùng một cặp nhẫn cưới, vậy thì còn so đo những chuyện khác làm gì.
Tối hôm đó, Dịch Lẫm nấu một nồi mì, dùng gia vị và rau củ mới mua nấu đơn giản, bày biện một chút cho đẹp mắt, còn luộc riêng cho Khương Minh một quả trứng.
Lửa được canh rất chuẩn, quả trứng mềm mịn đến mức chạm nhẹ là vỡ, khi bóc vỏ, lòng trắng ôm lấy phần lòng đào núng nính bên trong. Dùng đũa khẽ chọc, lòng đào liền trào ra, chảy loang trên lớp rau và sợi mì.
Dịch Lẫm còn cho thêm cả thịt bò cuộn vào mì, lòng trứng sánh mịn quyện vào miếng thịt bò, có thể nói là một sự kết hợp hoàn hảo. Khương Minh nếm thử một miếng, phải thừa nhận là món mì tôm trứng trước đây anh nấu bừa so với bát mì này chỉ giống ở hai chữ "trứng" và "mì" mà thôi.
"Bác sĩ Khương, đồ trong tủ lạnh của em quá ít, bình thường em có ăn uống tử tế không vậy?" Dịch Lẫm nấu một nồi mì, phần lớn là cho Khương Minh ăn, anh chỉ chừa một bát nhỏ cho mình.
Hiện giờ dạ dày anh c*ng tr**ng khó chịu, ăn không nổi mấy món tinh bột thế này, nếu không lát nữa lại dâng lên tận cổ họng, hành hạ người.
Vì thế, anh tiện tay sắp xếp lại tủ lạnh của Khương Minh, phát hiện tủ lạnh của Khương Minh tuy rất lớn, nhưng bên trong chỉ có vài lọ mứt, mấy cây xúc xích và mấy quả trứng gà nằm lẻ loi. Đến cả một cây xà lách cũng không có.
Dịch Lẫm xếp chỗ rau củ mới mua vào trong tủ, vừa làm vừa nghĩ Khương Minh quá qua loa với chuyện quan trọng như "ăn uống".
Nhưng kỳ thật, tủ lạnh trong nhà anh còn lớn hơn của Khương Minh mà cũng trống rỗng, thứ duy nhất có sẵn chỉ là bia. Cũng may bây giờ Lý Niệm Tình không ở đây, nếu không nhất định sẽ châm chọc anh: "Cậu còn qua loa hơn cả Tiểu Khương nhiều. Vậy mà còn không biết xấu hổ nói người ta."
Buổi tối, bọn họ lại phải giải quyết vấn đề… ngủ ở đâu.
Căn hộ của Khương Minh chỉ có một phòng ngủ, trong phòng ngủ cũng chỉ có một chiếc giường, may mà cả hai người đều thuộc dạng cao gầy, nên dù ngủ chung một giường cũng không quá mức chật.
Nhưng việc ngủ chung giường chung chăn này… Khương Minh vẫn cảm thấy quá nhanh.
Anh không thể để người mang thai ngủ trên sô pha được, nên đành thu dọn đồ của mình, quyết định ra ngoài phòng khách ngủ.
"Bây giờ chúng ta đã cầm giấy tờ hợp pháp rồi, nào có chuyện ngày đầu tiên kết hôn lại ngủ trên sô pha chứ?" Dịch Lẫm đứng ở cửa phòng ngủ, liếc mắt nhìn Khương Minh, giống như vừa dè dặt lại cố ý bày ra dáng vẻ tủi thân.
Khương Minh bị lời anh nói làm cho đỏ mặt: "Nhưng mà… Ngủ chung… Anh không thấy… Ừm, ngượng à? Hoặc là cảm thấy không thoải mái?"
Dịch Lẫm dĩ nhiên là không ngượng, dù sao anh thích Khương Minh như vậy, hết lòng theo đuổi lâu như vậy, sao lại không muốn "ngủ" cùng Khương Minh được chứ?
Có điều anh vẫn thuận theo lời Khương Minh, nói: "Có lẽ là có một chút. Nhưng qua vài ngày sẽ quen thôi."
Quả đúng là vậy. Tối hôm đó, hai người đều chỉ mặc một lớp áo ngủ mỏng, Dịch Lẫm chưa kịp chuyển quần áo sang nên vẫn mặc đồ của Khương Minh, nằm song song trên giường. Mặc dù không có bất cứ tiếp xúc nào, thậm chí sau khi tắt đèn cũng không nói với nhau một câu, nhưng không hiểu sao Khương Minh vẫn cảm thấy bầu không khí xung quanh đặc quánh, dính lên người.
Cả người anh cứng đờ, thậm chí không dám trở mình, đến khi nghe thấy tiếng thở đều đều của người bên cạnh, xác định Dịch Lẫm đã ngủ, anh mới khẽ khàng đổi sang tư thế nằm ngửa, cử động cánh tay trái bị đè đến tê rần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!