Đột ngột nhảy thẳng sang bước này, Dịch Lẫm nhất thời ngơ ngác, như thể một giấc mộng đẹp đập thẳng vào mặt, mặc dù giấc mộng mềm mại, nhưng bị đập trúng vẫn cảm thấy đau.
"…" Dịch Lẫm cảm giác rất không chân thực, cả người lâng lâng. Anh cảm thấy trong máu mình có gió, là người đã định sẵn sẽ phải sống trôi dạt. Một người như vậy sao lại có thể an ổn "kết hôn" với người khác được chứ?
Trước nay Dịch Lẫm chưa từng nghĩ tới chuyện này. Nhưng khi Khương Minh nói ra như vậy, anh chỉ vừa tưởng tượng ra thôi đã cảm thấy ngọt ngào.
Thì ra, ý nghĩa sâu xa nhất của trôi dạt có lẽ chính là khát vọng được sống an ổn.
Thế nhưng, Dịch Lẫm cũng rất mau chóng từ trong mộng đẹp quay về thực tại: "Nhưng em đâu có thích tôi, sao mà kết hôn được?"
"…" Khương Minh vừa mới nói "không đồng ý", đó là câu trả lời sau khi đã suy nghĩ kỹ, Khương Minh cũng không định rút lại. Nhưng đột nhiên xuất hiện một đứa con, ngoại trừ kết hôn, cùng nhau nuôi dưỡng, anh không biết nên xử lý thế nào.
Đương nhiên, vẫn còn một cách: "Vậy phá thai?"
"Không!" Dịch Lẫm thoáng khựng lại, lắc đầu, bàn tay vô thức đặt trước bụng, tạo thành tư thế bảo vệ.
Thật ra trong thời gian này anh đã từng nghĩ đến chuyện phá thai, Lý Niệm Tình cũng từng khuyên anh làm vậy. Nếu anh dứt khoát và nhẫn tâm được thì đứa bé này đã không còn nữa rồi.
Lý Niệm Tình thấy anh rối rắm như vậy cũng không bất ngờ. Dù sao Dịch Lẫm thích bác sĩ Khương như vậy, đã thích đến xương tuỷ, con của anh và bác sĩ Khương, dù là đứa con có do "sự cố" thì anh cũng sẽ nâng niu, trân trọng.
Vì thế Lý Niệm Tình lại khuyên anh, nếu như không nỡ thì cứ giữ lại, tình huống này không giống với việc Lý Niệm Tình phá thai lần trước, bác sĩ Khương không giống kẻ bạc tình cạn nghĩa kia, mà Dịch Lẫm cũng có khả năng chăm sóc, nuôi dưỡng một đứa trẻ hơn Lý Niệm Tình. Cho nên, muốn giữ thì cứ giữ lại, cùng lắm thì đợi đến khi Dịch Lẫm theo đuổi được bác sĩ Khương rồi để đứa trẻ gọi bác sĩ Khương là ba cũng được.
Về phương diện lạc quan, thật ra Lý Niệm Tình và Dịch Lẫm rất giống nhau.
Thế nhưng… Xét theo tình hình trước mắt, có vẻ như không cần Dịch Lẫm theo đuổi được Khương Minh thì mới để đứa trẻ gọi bác sĩ Khương là ba nữa, mà có thể gọi luôn được rồi.
Khương Minh nhìn Dịch Lẫm, dáng vẻ nghiêm túc và đương nhiên như thể đang phân tích bệnh án: "Nếu như không phá thai thì chỉ có thể kết hôn thôi."
"Vậy cũng được." Dịch Lẫm nháy mắt, "Nói không chừng, sau khi kết hôn, em sẽ từ từ thích tôi."
Hai người bọn họ đều là người sử dụng thời gian rất hiệu quả, ngay chiều hôm đó đã đến Cục Dân chính lấy số xếp hàng. Dù sao cũng không cần bày tiệc rượu, tổ chức hôn lễ, chỉ cần cầm được cuốn sổ đỏ nhỏ, đóng con dấu đỏ lên là coi như xong việc.
"Ôi chao, bác sĩ Khương, chuyện này thật không chân thực." Dịch Lẫm cùng Khương Minh sóng vai đi trên đường, tay cầm một góc của cuốn sổ đỏ nhỏ, vung vẩy giống như đang cầm một món đồ chơi, "Vậy là em đã kết hôn với anh rồi. Nếu biết sớm thì anh đã tự mình bỏ thuốc em rồi."
Đương nhiên đây chỉ là lời nói đùa. Đến bây giờ Dịch Lẫm vẫn còn cảm thấy lâng lâng. Lúc anh lật đổ đối thủ cạnh tranh, có được sản nghiệp của mình trong khu phố, anh cũng không vui sướng bằng lúc này.
Từ lúc trên đường đi đăng ký kết hôn, khoé miệng của Dịch Lẫm chưa từng hạ xuống.
Tâm trạng của Khương Minh mặc dù không vui vẻ bằng Dịch Lẫm, nhưng có lẽ là được anh lây sang, tóm lại là cũng không tệ.
Dịch Lẫm làm như vô tình sáp lại gần, Khương Minh nhất thời chưa quen, nhưng nhớ đến giấy đăng ký kết hôn đang nằm trong túi áo khoác ngoài, anh không né tránh.
Hai người từ Cục Dân chính đi ra đột nhiên trở thành hôn nhân hợp pháp, vậy mà còn chưa quyết định được tối nay sẽ về nhà ai. Hay nói đúng hơn là từ nay về sau sẽ ở nhà ai.
Khương Minh cảm thấy thời tiết chiều nay quá nóng, đi bộ lâu như vậy cần bổ sung nước, nên bảo Dịch Lẫm ngồi đợi dưới bóng cây, còn mình thì đến quán đồ uống ở góc phố mua hai ly nước.
"Chẳng phải anh muốn uống nước mơ chua sao? Ở đây chờ, em đi xem có không."
Dịch Lẫm níu tay áo của Khương Minh lại: "Không cần, không cần, anh đi cùng em."
Khương Minh dĩ nhiên sẽ không phản đối. Dịch Lẫm cười, đi theo, còn đưa tay khoác tay Khương Minh, thuận thế nắm tay Khương Minh thành tư thế đan tay vào nhau.
Khương Minh không hất tay Dịch Lẫm ra, để mặc Dịch Lẫm nhẹ nhàng v**t v* các kẽ ngón tay của mình.
Nhưng Dịch Lẫm tự biết chừng mực, dù sao cũng đang trên đường, lại giữa ban ngày, nên anh chỉ vội nắm một cái rồi lập tức buông ra.
Đi đến quầy trước của quán đồ uống, những quán trà sữa thông thường sẽ không b*n n**c mơ chua, nên Khương Minh gọi cho Dịch Lẫm một cốc đồ uống có vị việt quất, còn dặn không cho đá.
Dịch Lẫm tiến đến nói nhỏ bên tai Khương Minh: "Nhưng anh muốn uống đá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!