Chương 13: (Vô Đề)

Xưa nay Dịch Lẫm đã nói là làm, anh đã bảo Lục Hâm rời đi, thì đương nhiên sẽ không giữ người này lại trong quán, thế nhưng Lục Hâm như bị ma xui quỷ khiến, trước khi rời đi lại nảy sinh ý định làm một cú thật lớn.

Đã thầm thích Dịch Lẫm hai năm, cậu ta không cách nào từ bỏ tình cảm này được. Vì thế cậu ta quyết định làm liều, định "gạo nấu thành cơm", ép chuyện đã rồi.

Lục Hâm hiểu rất rõ lịch trình hàng ngày của Dịch Lẫm, nên cố tình chọn một buổi chiều vắng khách, cải trang thành người giao nước, trà trộn vào quán bar. Sau đó lén lút lẻn vào phòng riêng của Dịch Lẫm, bỏ một ít thuốc bột vào chiếc bình giữ nhiệt Dịch Lẫm hay dùng.

Thật ra cũng chỉ là "xuân dược" bình thường mà thôi, bọn họ là người trong giới, muốn kiếm thứ thuốc này chẳng phải việc gì khó.

Theo Lục Hâm biết, bởi vì dạ dày của anh Dịch không được tốt, cho nên anh đều chuẩn bị một chiếc bình giữ nhiệt ở phòng riêng ở mỗi quán bar, trừ khi buộc phải tiếp rượu, Dịch Lẫm sẽ chỉ uống nước trong bình giữ nhiệt của mình.

Lục Hâm rắc bột thuốc xuống tận đáy bình. Đáy bình sẫm màu, nhìn từ bên ngoài sẽ không thấy được những hạt bột li ti, chỉ cần rót nước nóng vào, bột thuốc sẽ tan ngay.

Như vậy, Dịch Lẫm chỉ cần uống một ngụm nước cũng sẽ k*ch th*ch d*c v*ng, toàn thân nóng rực khó chịu. Mà trong lúc đó, Lục Hâm sẽ giả dạng thành khách đến quán, ở trong quán chờ thời cơ, chớp lấy cơ hội.

Một khi thấy có cơ hội, cậu ta sẽ cùng anh Dịch "gạo nấu thành cơm". Cậu ta hiểu rõ tính cách của Dịch Lẫm, nếu quả thật đã "phát sinh quan hệ", Dịch Lẫm sẽ không thể nhẫn tâm bỏ rơi cậu ta.

Như vậy, ít ra cậu ta vẫn có thể ở lại bên cạnh anh Dịch.

Kế hoạch của Lục Hâm quả thật rất khéo léo, chỉ tiếc là người tính không bằng trời tính, cậu ta không thể ngờ được rằng người xưa nay luôn coi quán bar và việc làm ăn lên hàng đầu như Dịch Lẫm lại có thể bỏ mặc việc kinh doanh, dành cả một buổi chiều để hẹn hò với bác sĩ Khương.

Thực ra cũng không thể coi là "hẹn hò". Có điều, ngoài công việc, Khương Minh là một otaku[1] chính hiệu, có niềm yêu thích đặc biệt với trò chơi điện tử, triển lãm truyện tranh và mô hình nhân vật.

Sau khi biết được, đương nhiên Dịch Lẫm sẽ chiều theo sở thích của Khương Minh.

Nhân buổi chiều thứ Năm bác sĩ Khương được nghỉ, Dịch Lẫm đã hẹn người ta đi xem triển lãm truyện tranh.

Hiện tại Khương Minh đã xem Dịch Lẫm như một người bạn thân thiết, cho nên vui vẻ nhận lời.

Hai người hẹn nhau vào hai giờ chiều, gặp nhau ở ngã tư trước quán bar của Dịch Lẫm. Dịch Lẫm đã đặt vé trước trên mạng, Khương Minh vừa đến, anh liền lái xe cùng Khương Minh đi xem triển lãm, rồi ăn tối luôn.

Cũng chính vì vậy, chẳng những kế hoạch của Lục Hâm không thành, mà cậu ta có nằm mơ cũng không ngờ được rằng, thuốc bột cậu ta lén bỏ vào bình giữ nhiệt của Dịch Lẫm lại vô tình "may áo cưới cho người".

Một giờ năm mươi lăm phút chiều, Khương Minh chụp một bức ảnh ngã tư, gửi cho Dịch Lẫm kèm dòng chữ: "Tôi đến ngã tư đường rồi."

Hôm nay là đi xem triển lãm truyện tranh, Khương Minh có chút háo hức.

Vốn dĩ hôm qua anh đỡ đẻ cho mấy sản phu, lúc về nhà đã mệt mỏi rã rời, vừa thả mình xuống ghế sô pha là gần như có thể thiếp đi.

Ngày hôm nay hiếm khi có ngày nghỉ, Khương Minh vốn định sẽ không bước chân ra khỏi nhà, nằm ườn trên giường cả ngày.

Kết quả buổi sáng nhận được tin nhắn của Dịch Lẫm, nói là triển lãm truyện tranh ở phía nam thành phố vẫn còn bán vé, nếu đặt bây giờ thì chiều có để đến xem.

Đây là triển lãm nằm trong chuỗi triển lãm mà Khương Minh luôn mong ngóng, trước đó vì công việc bận rộn, không thu xếp được thời gian nên anh đã bỏ lỡ mấy lần. Lần này Dịch Lẫm vừa nhắc tới, Khương Minh lập tức hưng phấn.

Thế là Khương Minh gạt hết mọi "trở ngại" sang một bên, chỉ nghỉ ngơi một buổi sáng, "cắn răng" hy sinh buổi chiều được nghỉ đến cống hiến cho "đại nghiệp" đi xem triển lãm truyện tranh.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo hoodie màu đen có mũ, bên ngoài khoác chiếc áo bò mỏng sáng màu, quần cũng là quần jeans dài cùng tông màu. Trên đầu đôi một chiếc mũ lưỡi trai màu xám đậm, phía trước chóp mũ có thêu một hình đầu mèo nhỏ.

Dường như chỉ từ hình đầu mèo nhỏ ấy thôi cũng có thể nhận ra hôm nay bác sĩ Khương vui vẻ đến thế nào.

Dịch Lẫm đi tới chỗ Khương Minh, vẫy tay: "Tôi đến rồi đây. Lại đây đi, lên xe." Ánh mắt của Dịch Lẫm đảo khắp người Khương Minh vài vòng, trong lòng cảm thấy hôm nay bác sĩ Khương thật đẹp trai. Đương nhiên, Dịch Lẫm cũng hiểu rất rõ, thật ra dù Khương Minh mặc thế nào anh đều thích cả.

Xe của Dịch Lẫm đỗ bên lề đường đối diện ngã tư, Khương Minh theo Dịch Lẫm băng qua đường rồi lên xe.

Vừa thắt dây an toàn, Khương Minh vừa liếc sang đánh giá Dịch Lẫm, phát hiện phong cách của người này hôm nay cũng khác hẳn ngày thường.

Không phải áo vest đắt tiền, cũng chẳng phải trang phục thời thượng, mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài tay rộng rãi đơn giản. Cúc cổ áo không cài kín mà buông lỏng hững hờ. Bên dưới cũng là một quần casual sáng màu. Tóm lại, hôm nay Dịch Lẫm mang lại cho người ta cảm giác "ở nhà" và "gần gũi".

Theo như lời Dịch Lẫm, đã ra ngoài đi chơi với bạn thân, cũng không phải đi gặp khách hàng quan trọng, mặc thế này là được… Anh biết Khương Minh sẽ thích nghe những lời như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!