Chương 48: Dính bẫy

"Nghe nói Lạc Gia hiện nay còn mạnh hơn trước nữa hả anh?"

Giọng nói này là.... MẸ!

"Ừm! Nhưng cũng chả ảnh hưởng mấy đến chúng ta đâu!" người đàn ông vừa nói vừa xoa đầu cô gái.

Là ba sao?

"Anh có nghe về cái gì mà hổ... hổ á?"

"Là Hổ Ẩn Patrick!"

"À đúng rồi!

"Cái gì là Hổ Ấn Patrick ạ?"

Là mình lúc nhỏ sao?

"Hổ Ấn Patrick là vật di truyền của Lạc Gia, nói chung là rất quý đấy con gái!"

"Thế anh có thấy nó chưa! Em muốn thấy nó ghê!"

"Cái đồ ngốc này! Muốn thấy là thấy dễ vậy sao?"

"Xì... babi dở ẹc.."

Ba cô búng trán cô một cái sau đó mới nói:

"Tuy ba chưa thấy nó, nhưng mà ba biết nhiều thứ về nó hơn cả những kẻ muốn tìm tòi khám phá ra nó nữa kìa!"

"Kể ik babi!"

"Thơm babi một cái coi!"

Đường Hi ngoan ngoãn vâng lời sau đó yên lặng cùng mami nghe babi kể chuyện...

Ba nói trước đây ông nội có từng hợp tác với Lạc Gia, lúc ấy chiến tranh vẫn còn hỗn loạn, và vô tình đã được thấy Hổ Ấn Patrick!

Khi người ta nghe nói về Hổ Ấn này thì sẽ liên tưởng ngay đến mấy dạng ấn kí giống như ngọc tỷ ngày xưa của vua chúa, nhưng thật sự không phải vậy.

Nó chính là một cái răng nanh được thiết kế như răng nanh của hổ răng kiếm thời tiền sử!

Điều đặc biệt là nhìn bề ngoài thật sự chẳng có một tí khe hở nào, nhưng kẻ kế thừa của Lạc Gia khi ấy không biết làm cách nào mà chỉ trong 3s đã biến nó thành một cây súng! Chỉ bắn một phát là hai viên đạn liền bay ra!

Quá phi thường! Quá tuyệt vời, cho nên ông nội của ba khi ấy nhớ rất rõ, tuy nhiên vì đó là chuyện cơ mật của Lạc Gia cho nên bọn họ cấm không cho ông ấy kể với bất kì ai. Cũng may bọn họ không giết cả ông ấy......

Nửa đêm tỉnh giấc, cả người cô đầm đìa mồ hôi, nhưng vẻ mặt vẫn rất tỉnh táo, trong tim lại có một dòng suối ấm chảy qua...

Không biết đã qua bao lâu cô mới có thể thấy gia đình mình hạnh phúc như thế... Khi trước hằng đêm nằm mơ chính là cảnh chia ly, mỗi lần thức dậy chỉ mang lại hận ý nồng đậm!

Quá xúc động, nước mắt không có tiền đồ cứ rơi xuống không ngừng...

Lạc Kình ở bên cạnh đã thức từ bao giờ, nhanh chóng kéo cô vào lòng mình, vùi đầu cô vào ngực hắn, vẫn tiếp tục để cho cô khóc thoải mái trong lòng mình, lại bá đạo ra lệnh:

"Thư giãn đâu không thấy, chỉ thấy em đau khổ một mình! Sau này cấm không cho dùng loại sáp thơm này nữa!

Đường Hi vẫn im lặng, sau một lúc thì yên tĩnh nằm trong lòng hắn, cô đã phát hiện ra bí mật của Hổ Ấn Patrick rồi, giấc mơ đó thật sự là kí ức của cô, khi ấy còn nhỏ nên cũng mau chóng quên đi. Còn bây giờ...

Nếu là mấy tháng trước cô sẽ vui mừng đến không ngủ được, nhưng còn bây giờ... Cô cảm thấy thật không muốn xa hắn! Thời hạn ba tháng sắp hết, nếu không quyết định nhanh thì không cần quyết định nữa!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!