Chương 9: (Vô Đề)

là ai.

"Đây là bạn đời của tôi — Giang Nịnh."

Khuyết Lục Khanh không đ.á.n. h mất đi vẻ lịch sự giới thiệu.

Bó tay, anh ấy giới thiệu tôi với người khác làm gì cơ chứ.

Lại còn bạn đời nữa chứ, sến súa quá đi mất.

Lúc này Khuyết Lục Khanh mới nới lỏng cánh tay đang giữ lấy tôi ra một chút.

Tôi nở nụ cười giả tạo với lão già đó rồi bước sang một bên.

"Em ấy tuổi còn nhỏ, tính tình lại phóng khoáng hoạt bát, hôm nay dẫn em ấy đến đây chơi."

Khuyết Lục Khanh vẫn đang lải nhải không ngừng.

Tôi định ra ban công hóng gió, nhân tiện suy nghĩ xem lát nữa nên đấu giá khuy măng sét, trâm cài áo hay dây chuyền đây.

Hay mua hai món đồ gốm sứ Thanh Hoa về bày ở nhà.

Nói tóm lại, đồ rẻ tiền tôi tuyệt đối không thèm mua.

17

Ngay trước giây phút bước ra ban công, tôi nghe thấy một tiếng tát tai giòn giã.

Rụt mũi giày lại, tôi vội vàng nấp sang một bên.

Lại đụng phải một người.

"Xin lỗi nhé, anh có sao không?"

Tôi cũng chẳng thèm nhìn xem mình vừa đụng phải ai, chỉ chăm chăm ngó ra phía ban công.

Người bị đụng trúng không nói không rằng lại đưa tay tóm c.h.ặ. t lấy cổ tay tôi.

Lực tay rất lớn, là một Alpha.

Tôi mất kiên nhẫn quay đầu lại, hạ thấp giọng nói.

"Nếu cần bồi thường thì phiền anh đợi một lát."

Đến khi nhìn rõ người đó, tôi thoạt tiên giật mình, sau đó liền tỏ vẻ khinh khỉnh.

Tôi còn tưởng là ai cơ đấy.

Đây chẳng phải tình cũ Lâm Mộc Xuyên của tôi sao?

Bình thường hắn ta luôn thích chải chuốt nhất cơ mà, tóc tai lúc nào cũng vuốt keo gọn gàng không xê dịch một ly.

Hôm nay ăn mặc lại luộm thuộm, đến cả râu cũng chẳng thèm cạo.

"Giang Nịnh, dạo này cậu ngày càng vẻ vang nhỉ."

Lâm Mộc Xuyên phỏng chừng đã nghiến nát cả răng hàm rồi.

Tôi tiếp tục hóng màn kịch ngoài ban công.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!