chệch ra ngoài.
Sự xuất hiện của Lục Linh ít nhất đã chứng minh những lời bọn họ nói không hoàn toàn là dối trá.
14
Rất muộn Khuyết Lục Khanh mới về nhà.
Trên người vương vấn mùi hoa linh lan.
Tôi mở to mắt, chẳng có chút buồn ngủ nào.
Suy nghĩ xem ngày mai khả năng anh ấy bắt tôi rời đi là bao nhiêu.
Pheromone cũng trở nên bất an, xao động.
Khuyết Lục Khanh ôm lấy tôi như đang ôm một con b. úp bê, còn đặt một nụ hôn lên tai tôi.
"Sao thế, vẫn chưa ngủ à? Hôm nay có chuyện gì xảy ra sao?"
"Không có, rất tốt."
"Em có vẻ rất bất an, có gì muốn hỏi anh không?"
"Không có."
Khuyết Lục Khanh véo phần thịt mềm bên eo tôi như một hình phạt.
"Giang Nịnh, em có thể hỏi anh bất cứ chuyện gì."
Tôi c.ắ. n môi, lúc buông ra mới lí nhí hỏi anh ấy:
"Trên người anh là mùi pheromone của ai vậy?"
Khuyết Lục Khanh: "Con trai của đối tác, một Omega có mùi hoa linh lan."
"Kỳ ph*t t*nh của cậu ta đột nhiên ập đến, anh đưa cậu ta vào phòng nghỉ rồi chờ người khác đến đón."
"Chắc là vô tình dính một chút lên người."
Tôi không lên tiếng.
Anh ấy không giải thích cũng chẳng sao cả.
Bởi vì tôi ngày càng cảm thấy bản thân chẳng có tư cách gì để nổi cáu với Khuyết Lục Khanh.
"Giang Nịnh, em ghen rồi à?"
"Tôi không có."
Tôi chỉ sợ bị anh vứt bỏ mà thôi.
[Thấy chưa, người lúc nãy kêu chuyện xảy ra khó đoán đâu rồi, bước ra đây đi dạo hai vòng xem nào.]
[Không phải tôi.]
[Cũng không phải tôi.]
15
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!