Chương 7: (Vô Đề)

học cho tôi.

Anh ấy còn đưa cho tôi một chiếc thẻ, nhưng trong đó chỉ có vỏn vẹn năm triệu tệ.

Tôi lườm anh ấy một cái, cằn nhằn anh ấy keo kiệt.

Khuyết Lục Khanh cười tủm tỉm nói: "Cầm nhiều tiền trong tay dễ bị lừa lắm."

"Anh cũng không muốn em tiêu tiền cho Alpha khác."

Đang mỉa mai tôi đấy à? Nhưng anh ấy sai rồi.

Tôi chỉ muốn tiền của người khác thôi.

Đột nhiên nhớ ra đã lâu rồi Lâm Mộc Xuyên không liên lạc với tôi.

Kể từ lần bị Khuyết Lục Khanh phát hiện lần trước, tôi không còn gặp lại hắn ta nữa.

Hắn ta thích c.h.ế. t ở xó xỉnh nào thì kệ thây, còn muốn chơi đùa với tôi à, nằm mơ đi nhé.

Bây giờ tôi đang rất vui sướng tận hưởng cuộc sống.

Vào ngày thứ ba ở trường, tôi quen được một Omega khá giống mình.

Cậu ấy có vẻ ngoài khá đáng yêu, đôi mắt vừa đen vừa sáng, tính cách hoạt bát cởi mở.

Là một thiếu gia, lúc nào cũng hào phóng cho tôi mượn màu trắng.

Hai chúng tôi đã trở thành anh em tốt.

Cười nói rôm rả cả một ngày trời, mãi đến lúc rửa cọ tôi mới nhớ ra hỏi tên cậu ấy.

"Chà, cậu còn chưa biết tên tớ à, phạt cậu tối nay phải nhẩm tên tớ trong bụng một trăm lần đấy nhé."

"Tớ tên Lục Linh."

Đây chẳng phải là cái tên mà mấy dòng bình luận hay nhắc đến sao?

Tôi ngay lập tức cảnh giác.

"Lục Linh, cậu quen Khuyết Lục Khanh không?"

Lục Linh đảo đôi mắt đen láy, khinh khỉnh trả lời tôi.

"Cậu đang nói đến tên tre trúc tinh kia hả? Từng gặp vài lần trước đây, mặt mũi lúc nào cũng sầm sì khó ở, pheromone thì cũng kỳ quặc, chắc là gấu trúc sẽ thích đấy."

"Cậu hỏi anh ta làm gì?"

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một chú gấu trúc ngốc nghếch dễ thương đang ôm cây trúc gặm lấy gặm để.

"Có thể kiếp trước tớ là gấu trúc đấy."

"Cậu nói gì cơ? Cậu thích Khuyết Lục Khanh á?"

Tôi dọn dẹp xong đồ đạc và đi ra ngoài.

"Tớ với anh ấy kết hôn rồi."

Lục Linh: "Hả? Cái gì!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!