ở góc rẽ tầng hai.
Vừa đẩy cửa ra, hai mắt tôi đã sáng rực lên.
Sàn gỗ, cửa sổ sáng sủa sạch sẽ.
Bên ngoài vừa hay có thể ngắm nhìn phong cảnh núi non tươi đẹp cách đó không xa.
Dụng cụ vẽ và màu nước đều đầy đủ không thiếu thứ gì.
Hơn nữa còn là loại mà bình thường tôi chẳng nỡ dùng.
Không gian được bố trí theo quy trình từ lấy họa cụ, sáng tác, rửa dọn cho đến hong khô.
Tôi dè dặt bước vào, đưa tay v**t v* chiếc giá vẽ mới tinh.
Khóe mắt cay xè, tôi nhịn không được mà rơm rớm nước mắt.
Trước đây, tôi từng khao khát có một phòng tranh của riêng mình biết nhường nào.
Chỉ là ba người anh hiếu thắng của tôi đã chiếm hết các phòng trống trong nhà.
Tôi suýt chút đã phải ngủ trong phòng chứa đồ rồi, còn mơ mộng gì đến phòng tranh nữa.
Tại sao Khuyết Lục Khanh lại làm như vậy?
Lẽ nào anh ấy thực sự yêu tôi?
Nhưng tôi có điểm gì đáng để anh ấy yêu thích cơ chứ?
Tôi luôn đối xử với anh ấy bằng thái độ tồi tệ.
Không hề e dè mà coi anh ấy như một công cụ.
Ánh nắng ngoài cửa sổ thật đẹp, nhưng trong lòng tôi lại trào dâng nỗi hoang mang lo sợ.
10
Tối đó, tôi ngủ trong phòng ngủ phụ trên tầng.
Khuyết Lục Khanh bảo quản gia nhắn tôi không cần đợi anh ấy về ăn cơm.
Tuy tối nay tôi ăn muộn hơn bình thường, nhưng tôi cũng chẳng thèm đợi anh ấy đâu.
Đang lúc mơ mơ màng màng, có người đẩy cửa bước vào.
Bản năng cho tôi biết đó là Khuyết Lục Khanh.
Mí mắt trĩu nặng đến mức không mở lên nổi.
"Anh về rồi à?"
"Ừm."
Khuyết Lục Khanh tiến lại gần hôn lên má tôi, sau đó đi vào phòng tắm.
Cơn buồn ngủ quá đỗi nặng nề, tôi lật người tiếp tục ngủ, chẳng buồn để ý đến anh ấy nữa.
Tiếng nước chảy róc rách sau một hồi lâu liền ngưng bặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!