rồi.
Tôi hoàn toàn hết cách với em ấy.
Ai bảo tôi yêu em ấy cơ chứ.
Chúng tôi đã mua cặp nhẫn đó.
Thế mà Giang Nịnh lại còn hỏi tôi muốn đem đi tặng ai.
Tại sao em ấy luôn không tin rằng tôi yêu em ấy nhỉ.
Là vì tôi chưa từng chính miệng thốt ra sao?
Hình như tôi đúng là quên nói thật.
Được rồi.
Tôi nói, nếu em không rời bỏ anh, anh sẽ mãi mãi yêu em.
Nếu em nhất quyết muốn rời xa anh, anh sẽ trói em lại bên mình.
Giả thiết phía sau là nói dối em ấy thôi.
Tôi sẽ thả em ấy đi.
Tại sao tôi lại thích Giang Nịnh ư.
Tôi đã quen biết em ấy từ rất lâu về trước.
Trong nền văn hóa của một dân tộc nào đó, tình bạn và tình yêu nảy sinh giữa người với người là nhờ vào sự thấu hiểu.
Vì vậy, "Tôi thích bạn" trong ngôn ngữ đó có nghĩa là "Tôi nhìn thấy bạn rõ ràng".
Tôi đã nhìn thấy một Giang Nịnh thật rõ ràng.
Hộp màu và cọ vẽ mà lúc nhỏ Giang Nịnh không giành được là do người nhà họ Khuyết tặng.
Lúc đó tôi đang đi theo bên cạnh lão thái gia nhà họ Khuyết.
Lúc ra về, tôi nhìn thấy một đứa trẻ đứng trên ban công tầng hai đang dõi mắt nhìn chúng tôi với vẻ mặt vô cùng tủi thân.
Sau này tôi mới biết nhóc đó tên là Giang Nịnh.
Có lẽ là do số mệnh an bài, tôi luôn tình cờ chạm mặt Giang Nịnh.
Thậm chí thời đại học chúng tôi còn học chung một trường.
Giang Nịnh lúc nào cũng cứng miệng nhưng mềm lòng.
Có lần trong trường xuất hiện một chú mèo hoang bị thương, người ta dự đoán là nó không sống nổi.
Lúc đó trên đường có đông người qua lại, Giang Nịnh chỉ liếc nhìn một cái rồi bỏ đi.
Đợi khi vắng người, em ấy lại lén la lén lút mang chú mèo đến bệnh viện thú y, vừa c.h.ử. i bới càu nhàu vừa ngoan ngoãn móc tiền túi ra chữa bệnh cho mèo.
Làm sao mà tôi biết được á, bởi vì tôi đọc được bài đăng trên diễn đàn nên định đi tìm con mèo đó.
Cuối cùng lại bắt gặp cảnh Giang Nịnh ôm thùng carton đựng chú mèo mang đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!