Chương 11: (Vô Đề)

đã bị cho hết xuất diễn, mau đi nhận hộp cơm đi nha.]

[Cái anh Alpha của Lục Linh, chính là cái người tên Cố Dữ ấy, anh ta vốn cũng định đấu giá cặp nhẫn violet này, nhưng giành không lại Giang Nịnh.]

[Buồn cười c.h.ế. t mất, có ai hiểu được cái dáng vẻ bự chà bá của một Alpha mà phải trốn trong nhà vệ sinh tức tối c.ắ. n khăn tay không, không hiểu thì cứ vào nhà vệ sinh ngó Cố Dữ là biết.]

Tôi thầm giễu cợt trong lòng: Đây mới gọi là Alpha vô dụng thực sự này.

20

Trên xe lúc về, Khuyết Lục Khanh tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi nhìn chằm chằm góc nghiêng đẹp trai sắc sảo lạnh lùng của anh ấy, đột nhiên lên tiếng hỏi:

"Anh định tặng nhẫn cho ai thế?"

Nghe vậy Khuyết Lục Khanh mở mắt, nhìn tôi với vẻ hơi khó hiểu.

Tôi không hề lảng tránh ánh mắt của anh ấy.

"Nếu anh định vứt bỏ tôi để liên hôn với Omega khác, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, anh đừng có hòng!"

Chẳng qua tôi chỉ muốn thăm dò suy nghĩ của Khuyết Lục Khanh một chút thôi, dẫu không nói ra tôi cũng sẽ làm như vậy.

Tôi muốn bám lấy Khuyết Lục Khanh cả đời này.

Ai bảo anh ấy cứ hết tặng phòng tranh lại đến đưa tôi đi học làm chi.

Pheromone của hai chúng tôi lại rất ăn khớp, ở bên nhau thì gọi là trời sinh một cặp.

Trong xe yên tĩnh không một tiếng động, tài xế lặng lẽ kéo tấm vách ngăn ở phía trước lên.

Khuyết Lục Khanh: "Sao em lại nghĩ như vậy?"

Tôi: "Tin tức nói công ty anh đang gặp rắc rối, mọi người đều đồn đoán rằng anh sắp ly hôn."

Ánh mắt Khuyết Lục Khanh hơi đanh lại, một lần nữa nghiến răng nghiến lợi.

"Mấy thứ do truyền thông bịa đặt em đều tin, chỉ có anh là em lại không tin."

"Nếu em muốn ly hôn với anh để đi tìm Alpha khác thì anh cũng sẽ không đồng ý đâu, em đừng có hòng!"

Khuyết Lục Khanh vươn tay kéo tôi qua, mạnh mẽ ấn tôi vào lòng anh ấy.

"Giang Nịnh, nhẫn là để tặng em."

"Nếu một công ty mà phải dựa vào việc liên hôn giữa Alpha và Omega mới có thể giải quyết được khó khăn, thì công ty đó cũng tàn đời rồi."

Ép sát vào nhau quá gần, tôi có thể cảm nhận được độ rung ngân vang trong l.ồ. ng n.g.ự. c anh ấy khi anh ấy nói chuyện.

"Thế sao lúc đầu anh vẫn đồng ý mối hôn sự với nhà họ Giang."

"Vì biết người đó là em, nên anh mới đồng ý."

Khuyết Lục Khanh cứ như chim gõ kiến, hôn tôi liên tiếp từng cái một.

[Trong cái không gian chật hẹp kín mít như thế này mà chỉ hôn thôi sao? Tôi ở trên trời thất vọng nhìn xuống hai người đấy nha.]

[Khuyết Lục Khanh, anh cảm thấy bất đắc dĩ lắm đúng không, chẳng ai thèm muốn tìm hiểu tình yêu thầm kín không ai hay biết của anh đâu, thứ chúng tôi muốn xem là sự thiên vị rành rành ra đấy kìa được chưa.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!