Sau khi chiếm được chút tiện nghi ấy, đầu óc Sài Sơ Tình nóng bừng, trái tim đập gia tốc không ngừng. Suốt quãng đường đi tới nhà ăn, nàng vẫn chẳng thể nào bình tĩnh lại được.
Diêu Vân Kỳ thấy nàng cứ như người trên mây, nhẹ giọng hỏi han: "Cậu sao thế, trong người không khỏe à?"
"Không có." Sài Sơ Tình bưng khay thức ăn: "Chúng mình ngồi bên kia ăn đi."
Đang ăn, đầu óc Sài Sơ Tình lại bắt đầu suy nghĩ mông lung. Vừa rồi chạy trốn gấp gáp quá, tờ báo cáo khám sức khỏe vẫn còn nằm trong tay Hạ Cẩn thì phải làm sao đây? Đợi lát nữa còn phải nộp lên nữa.
Trừ phi, lát nữa nàng lại phải đi tìm Hạ Cẩn một chuyến. Nhưng mà, thế chẳng phải là tự dấn thân vào chỗ chết sao?
"Sơ Tình." Diêu Vân Kỳ chạm vào cánh tay nàng: "Kia không phải là Hạ Cẩn sao?"
Sài Sơ Tình ngẩng đầu nhìn theo hướng nàng chỉ.
Bên cạnh Hạ Cẩn là một cô gái cũng cao ráo không kém, hai người họ đang ngồi ở dãy bàn chéo bên cạnh. Sài Sơ Tình rủ mắt, cầm đũa chọc chọc vào khay cơm.
Sau khi dùng bữa xong, Sài Sơ Tình bảo Diêu Vân Kỳ về trước. Nàng thấy Hạ Cẩn vừa vặn ăn xong đi ra ngoài, thế là liền bước nhanh đuổi theo.
Ngay tại cửa nhà ăn, nàng chặn đường Hạ Cẩn, chìa lòng bàn tay về phía đối phương: "Trả lại báo cáo khám sức khỏe cho tớ!" Giọng điệu của nàng ngang ngược đến cực điểm, cứ như thể không phải đi đòi đồ của mình mà là đang đi cướp đồ của người ta vậy.
Cô gái cao ráo đi cùng Hạ Cẩn thấy cảnh này thì nheo mắt lại, cảm thấy cô gái gan dạ trước mặt này thật hiếm có. Cô ta từng thấy nhiều người tiếp cận Hạ Cẩn, nhưng chưa từng thấy ai dùng cách này để bắt chuyện với Hạ Cẩn cả.
Cô gái ấy cứ ngỡ Hạ Cẩn căn bản sẽ chẳng thèm để ý đến nàng, nhưng Hạ Cẩn lại dừng bước, chân mày hơi nhướng lên. Ánh mắt Sài Sơ Tình dần dần tập trung vào đôi môi của đối phương, nàng chột dạ dời mắt đi chỗ khác.
Hạ Cẩn thong thả lấy tờ báo cáo đã được gấp gọn gàng từ trong túi ra, đặt vào tay Sài Sơ Tình. Sau khi lấy được đồ, dưới ánh nhìn kinh ngạc của cô gái đi cùng Hạ Cẩn, Sài Sơ Tình nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.
Tốc độ chạy trốn của nàng y hệt lúc vừa hôn xong đã lặn mất tăm. Hạ Cẩn nhìn bóng dáng đang thoăn thoắt biến mất ở phía xa, rủ mắt khẽ cười một tiếng.
Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Sài Sơ Tình nằm trên giường ký túc xá nghịch điện thoại.
Hạ Cẩn: [ Cậu không chỉ có thẩm mỹ độc đáo, mà khẩu vị cũng lạ đời thật đấy nhỉ, cảm thấy tớ xấu mà còn hôn tớ? ]
Sài Sơ Tình chằm chằm nhìn dòng chữ này, cánh môi ẩn ẩn cảm giác tê dại.
[ Người cậu xấu, nhưng môi thì không. ]
Sau đó nàng còn bồi thêm một câu: [ Cậu cũng chỉ có mỗi đôi môi là trông còn tạm được thôi. ]
Đối phương gửi lại một cái biểu cảm cạn lời: [ ??? ]
[ Xuống đây, để tớ trị lại đôi mắt cho cậu. ]
Bây giờ mà xuống đó thì chẳng khác nào ngứa đòn.
Sài Sơ Tình: [ Tớ mà có đi thì cũng là đi tìm khoa mắt, không cần phiền cậu trị cho tớ. ]
Hạ Cẩn: [ Mũ của cậu vẫn chưa trả cho tớ đâu. ]
Sài Sơ Tình: [ Mai trả. ]
Hạ Cẩn: [ Không được. ]
Sài Sơ Tình tự chụp một bức ảnh của chính mình rồi gửi qua: [ Tớ tắm xong rồi, đang mặc đồ ngủ, không tiện xuống dưới. ]
Hạ Cẩn: [ Thay bộ quần áo khác chẳng phải chuyện trong vài phút sao? ]
Sài Sơ Tình: [ Tớ không thay. ]
Hạ Cẩn: [ Tớ biết số phòng ký túc xá của cậu đấy. ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!