Chương 53: Phiên ngoại-Sài Sơ Tình và Hạ Cẩn (1)

Trước cổng trường Đại học A.

Dưới cái nắng chói trang, những tình nguyện viên mặc áo khoác in logo của trường đứng dưới tán ô, tay cầm quạt mini thổi phù phù vào mặt, đôi mắt nheo lại nhìn về phía xa.

Cái nắng gay gắt như muốn thiêu rụi mọi thứ, nhưng vẫn không ngăn nổi bầu không khí thanh xuân rực rỡ đang tràn ngập khắp nơi.

Tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đường vang lên những âm thanh đầy phấn khích, tựa như từng tế bào tò mò và háo hức của đám tân sinh viên khi lần đầu bước chân vào giảng đường đại học.

Một chiếc xe màu đen sang trọng từ từ tấp vào lề đường. Sài Sơ Tình bước xuống, một tay khoác ba lô, tay kia nắm chặt quai kéo vali.

Sài Thiển Ngưng hạ kính xe xuống, lười nhác liếc mắt ra ngoài, một tay chống cằm, tay kia thong dong gõ nhẹ lên vô lăng: "Thật sự không cần chị bồi em đi làm thủ tục nhập học à? Chỗ này chị rành lắm đấy."

"Không cần đâu, em học đại học chứ có phải tiểu học đâu mà." Sài Sơ Tình xốc lại dây quai ba lô lên vai: "Chị đi làm việc của chị đi."

"Được rồi, chị hiểu mà, chắc là muốn nhân cơ hội này làm quen với mấy học trưởng hay học tỷ nào đó chứ gì." Sài Thiển Ngưng nhướng mày trêu chọc: "Không làm phiền em nữa."

Chiếc xe lăn bánh rời đi, để lại một làn khói bụi mỏng manh nhảy múa trong những tia nắng gắt. Sài Sơ Tình vừa chỉnh lại ba lô, còn chưa kịp bước đi thì đã bị một nhóm nam sinh khóa trên vây quanh.

"Học muội, em có cần giúp đỡ gì không?"

"Học muội, em thuộc khoa nào, có cần anh dẫn đi làm thủ tục không?" "..."

Thời tiết quá nóng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên thái dương. Đối mặt với sự nhiệt tình quá mức này, Sài Sơ Tình chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo: "Em chỉ có một cái vali thôi, không cần... nhiều người giúp thế này đâu ạ."

"Để anh giúp cho!"

"Tránh ra đi, để tớ giúp học muội cầm hành lý."

"Bên kia còn một đống tân sinh viên cần giúp kìa, cậu tranh với tớ làm gì?"

".."

Sài Sơ Tình nhìn lướt qua một lượt. Tiếng cãi vã ồn ào cộng với mùi mồ hôi nồng nặc trong không khí khiến nàng đau đầu nhức óc. Để đổi lấy sự thanh tĩnh, nàng quyết định từ chối tất cả ý tốt của đám học trưởng này, tự mình xách đồ đi tiếp.

Đối với nàng, Đại học A không hẳn là xa lạ. Sài Thiển Ngưng từng tốt nghiệp ở đây, nàng cũng đã từng đến dự lễ tốt nghiệp của chị mình, thậm chí còn vào nhà ăn của trường ăn chực vài lần.

Nhưng sau khi kéo vali đi được một đoạn, nàng đột nhiên cảm thấy hối hận. Lẽ ra nên để Sài Thiển Ngưng đi theo cầm ô che nắng cho mình. Nàng sắp bị cái nóng này làm cho say sẩm mặt mày rồi.

Cái trường này, sao mà nó lại rộng đến thế không biết!

Điện thoại trong túi rung lên, Sài Sơ Tình dừng lại, rút máy ra xem tin nhắn của Diêu Vân Kỳ: [Cậu đến trường chưa?]

Sài Sơ Tình trả lời: [Đến rồi.]

Diêu Vân Kỳ: [Tớ cũng đang trên đường đến.]

Cất điện thoại vào túi, nàng nhìn thấy phía trước có một bậc thang cao, phải nhấc vali lên mới đi tiếp được. Nàng thu ngắn quai kéo, dùng một tay xách lên, cổ tay hơi gồng sức. Kết quả là mới nhấc lên được một nửa, do lực tay không đủ, chiếc vali nặng nề lại rơi bịch xuống vị trí cũ.

Cái vali này sao bỗng dưng nặng thế không biết!

Nàng định dùng cả hai tay để nhấc thì bỗng một bóng người cao ráo đổ xuống bên cạnh. Ngay sau đó, một đôi bàn tay trắng trẻo, các đốt xương rõ ràng, mang theo hơi lạnh thanh mát phủ lên mu bàn tay nàng, giúp nàng nhấc bổng chiếc vali lên bậc thềm.

Sài Sơ Tình hơi ngước mắt lên nhìn. Một cô gái dáng người cao gầy đang đứng ngược nắng. Ánh sáng chói chang khiến nàng không nhìn rõ mặt đối phương, chỉ kịp buột miệng nói: "Cảm ơn học tỷ."

Nàng khẽ nắn đầu ngón tay.

Vừa rồi vật lộn dưới nắng gắt khiến lòng bàn tay nàng đầy mồ hôi, còn tay đối phương lại rất khô ráo, mang theo chút lạnh lẽo, chạm vào cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Nhưng người nọ khi nghe thấy hai chữ "học tỷ" thì bỗng khựng lại: "Hửm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!