Giao diện điện thoại của Sài Thiển Ngưng có cực kỳ nhiều ứng dụng, đủ loại thượng vàng hạ cám mà Thịnh Mộc Khê chưa từng thấy bao giờ, hơn nữa chúng còn chẳng được phân loại gì cả. Cô không khỏi cảm thán, bộ nhớ điện thoại của nàng chắc phải lớn lắm, chỉ riêng đống trò chơi thôi đã chiếm không biết bao nhiêu dung lượng rồi.
Tiếng nước trong phòng tắm dần tắt, Sài Thiển Ngưng bước ra ngoài, mang theo vài tia hơi nước mờ ảo.
Thịnh Mộc Khê đặt điện thoại lại mặt bàn, dõi theo bóng dáng nàng đi từ cửa phòng tắm ra phòng khách, rồi lại tiến về phía bàn lấy lược chải đầu. Chiếc áo ngủ lông xù xù khoác trên người Sài Thiển Ngưng trông rất rộng rãi, cánh tay cầm lược lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần, khớp xương mảnh khảnh hiện rõ, dưới sắc vàng mềm mại của áo ngủ lại càng thêm nổi bật.
Dường như nhận ra ánh nhìn đắm đối của cô, bàn tay đang cầm lược của Sài Thiển Ngưng khựng lại. Nàng chậm rãi quay đầu, chớp mắt tinh nghịch: "Em đẹp lắm sao?"
"Đẹp." Thịnh Mộc Khê khẽ đáp.
Đôi mắt Sài Thiển Ngưng cong thành một đường vòng cung rạng rỡ: "Đẹp thì chị cứ ngắm thêm chút nữa đi." Nói rồi nàng lại tiếp tục chải tóc.
Thịnh Mộc Khê mím môi, ngập ngừng mở lời: "Chị... vừa mới xem điện thoại của em."
"Vâng ạ." Giọng điệu Sài Thiển Ngưng cực kỳ thản nhiên, thản nhiên đến mức làm Thịnh Mộc Khê cảm thấy ngượng ngùng khi định nói câu tiếp theo.
"Nhưng mà sao em lại có cái loại..." Thịnh Mộc Khê khó khăn lắm mới thốt nên lời.
Sài Thiển Ngưng buông lược, rảo bước đi tới rồi ngồi ngay lên đùi cô, đôi tay vòng qua ôm lấy cổ cô: "Loại nào cơ?"
Cơ thể nàng vẫn còn mang theo hơi ấm sau khi tắm cùng hương sữa tắm thanh khiết. Dù hai người dùng chung một loại sữa tắm, nhưng Thịnh Mộc Khê cứ cảm thấy mùi hương trên người Sài Thiển Ngưng thơm hơn hẳn. Cô đưa tay ra, ôm lấy eo nàng.
"Cái loại sticker... khó có thể miêu tả ấy." Thịnh Mộc Khê cuối cùng cũng tìm được từ ngữ để hình dung.
Lông mi Sài Thiển Ngưng vẫn còn vương những hạt nước li ti, khẽ rung động vài cái: "Cũng đâu có đến mức khó miêu tả thế đâu?"
Nàng chộp lấy điện thoại, mở WeChat ngay trước mặt Thịnh Mộc Khê, sau đó gửi từng cái một cho cô. Điện thoại của Thịnh Mộc Khê trên bàn cứ thế rung lên liên hồi.
Sài Thiển Ngưng xoay màn hình khung chat về phía cô: "Chị nói cái nào khó miêu tả nào?"
Thịnh Mộc Khê liếc mắt nhìn qua, thực sự là kinh hoàng. Vừa nãy xem trong kho sticker chưa rõ lắm, giờ gửi vào khung chat trông chúng lại càng sống động như thật. Hơn nữa cô còn chú ý thấy, có một cái sticker động trông rất giống với "tư thế mới" mà Sài Thiển Ngưng nhắc tới lần trước.
A a a —— Thịnh Mộc Khê chỉ muốn đánh nàng một trận.
"Sài Thiển Ngưng!!"
"Em đây." Sài Thiển Ngưng đối diện với đôi mắt đang trừng lớn của cô, khẽ nuốt nước miếng: "Chẳng lẽ... đây là lần đầu tiên chị thấy mấy sticker kiểu này sao?"
Thịnh Mộc Khê đẩy nàng xuống sofa, lấy chiếc gối ôm hình con heo nhỏ che mặt nàng lại rồi quay đi chỗ khác.
Sài Thiển Ngưng gạt chiếc gối ra, nhìn vành tai đỏ bừng vì thẹn thùng của cô, cúi người cười cong cả eo: "Em hiểu rồi, hóa ra chị thực sự là lần đầu thấy mấy thứ này."
"Đồ b**n th**!" Thịnh Mộc Khê bình luận một câu.
Bên ngoài trời đổ mưa nhỏ, tiếng mưa tí tách rơi nhẹ nhàng. Gió lạnh thổi qua làm cửa kính khẽ rung. Ở thành phố A này, quanh năm suốt tháng chẳng có mùa nào gió thổi mà lại dịu dàng cả.
Trong phòng ánh sáng nhu hòa, một góc chăn lông trải trên sofa bị Sài Thiển Ngưng kéo lên đắp trên đùi. Nàng dùng ngón tay mân mê cái mũi của con heo bông, chậm rãi lên tiếng: "Khổ nỗi, vợ của chị lại là người b**n th** như thế đấy, chị tính sao đây?"
Nói rồi Sài Thiển Ngưng nhướng mày trêu chọc.
Thịnh Mộc Khê nhìn chằm chằm vào mặt nàng vài giây, rồi giơ tay lên khẽ véo má nàng một cái. Cảm thấy má nàng vừa đàn hồi lại vừa mịn màng, Thịnh Mộc Khê đâm ra thích thú, càng véo càng thấy thú vị.
Cả khuôn mặt Sài Thiển Ngưng bị véo đến mức biến dạng, nàng ú ớ không rõ lời: "Nữa... nữa là hỏng hết nhan sắc bây giờ."
Thịnh Mộc Khê thu tay lại, lùa ngón tay vào làn tóc dài của nàng, nhích lại gần hơn một chút. Vừa rồi đùa nghịch quá trớn suýt chút nữa khiến cô quên mất chuyện chính. Cô khẽ hắng giọng: "Chị hỏi em chuyện này."
Mở đầu nghe thật nghiêm túc. Sài Thiển Ngưng chớp mắt: "Chị muốn hỏi gì?"
"Chị nghe nói..." Thịnh Mộc Khê khựng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!