Chương 48: Không ngừng cố gắng

Hơi thở của đối phương phả ra nóng rực, Thịnh Mộc Khê đỏ bừng cả mặt. Vừa nghe Sài Thiển Ngưng nói, cô đã biết ngay là chuyện gì.

Cô khẽ nuốt nước miếng, lí nhí: "Thử... cái gì cơ?"

"Một lát nữa chị sẽ biết ngay thôi." Đầu ngón tay Sài Thiển Ngưng nhẹ nhàng khều lấy cổ áo cô.

Thế nhưng mới đi được nửa chặng đường, Thịnh Mộc Khê lại cảm thấy tư thế này quá mức ngượng ngùng, không đành lòng phối hợp.

Sài Thiển Ngưng khẽ cười: "Thịnh lão sư à, trên giường mà chị vẫn còn muốn giữ hình tượng thế sao?"

Thịnh Mộc Khê quay mặt đi chỗ khác, nhưng cơ thể dán chặt lấy đối phương lại không ngừng nóng lên, từ cổ họng phát ra những tiếng r*n r* rất khẽ.

Mãi một lúc lâu sau, cô mới rặn ra được bốn chữ: "Em im miệng cho tôi."

Lời này chẳng có chút uy h**p nào cả. Sài Thiển Ngưng không những không im mà còn lấn tới: "Ở trước mặt em, chị sớm đã chẳng còn hình tượng gì rồi, còn có gì mà phải ngại ngùng chứ?"

Đúng là được đà lấn tới, Thịnh Mộc Khê chỉ biết nhắm mắt cam chịu.....

Cứ ngỡ một đêm qua đi là xong, nào ngờ sáng hôm sau thức dậy cô mới thấy "vấn đề" trên người mình.

Cũng giống như lần Sài Thiển Ngưng say rượu rồi chạy nhảy lung tung trong phòng khách và phòng ngủ, dẫn đến khắp người đầy vết bầm tím, cảnh tượng bây giờ cũng y hệt như vậy.

Sài Thiển Ngưng ngắm nghía "kiệt tác" mình để lại trên người đối phương tối qua, dùng giọng điệu như đang hồi tưởng chuyện cũ: "Ừm, đúng là rất giống với lần em say rượu."

"Lần đó chị có làm gì em đâu." Thịnh Mộc Khê vừa kéo chăn che vai, vừa đưa tay tìm đồ lót.

"Nhưng lúc đó em tỉnh lại, thật sự đã nghi ngờ chị làm gì đó với em đấy."

Sài Thiển Ngưng vẫn chưa định dậy, nàng nằm lọt thỏm trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe nhìn người bên cạnh đang mặc quần áo.

Thịnh Mộc Khê lát nữa phải đến trường. Sau khi vệ sinh cá nhân và nấu xong hai phần bữa sáng, cô quay vào phòng ngủ gọi Sài Thiển Ngưng dậy thì thấy nàng đã nhắm mắt ngủ tiếp từ lúc nào.

Người này dùng chăn quấn mình kín mít như cái kén, chỉ chừa lại nửa cái đầu. Cô lật một góc chăn lên, gọi nàng dậy ăn sáng.

Sài Thiển Ngưng chỉ hé mắt ra một khúc nhỏ, cọ cọ vào gối, giọng ngái ngủ lầm bầm: "Chị cứ để bữa sáng đó đi, lát nữa em ăn sau, em vẫn chưa muốn dậy sớm thế này đâu."

May mà đang là mùa đông, quần áo mặc bên ngoài che chắn rất kỹ nên không ai thấy được những dấu vết trên người. Thịnh Mộc Khê ở trường cả buổi sáng, đến trưa thì tranh thủ tạt về nhà một chuyến.

Gửi tin nhắn cho Sài Thiển Ngưng mãi không thấy hồi âm, cô biết ngay là nàng vẫn còn đang ngủ.

Về đến nhà, phòng khách im ắng lạ thường, bữa sáng trong bếp vẫn còn nguyên. Cô mở cửa vào phòng ngủ, rèm cửa vẫn khép chặt, không gian ấm áp và tĩnh lặng.

Cô đi tới gọi nàng một tiếng: "Sao em ngủ đến tận giờ này vẫn chưa chịu dậy hả!"

Sài Thiển Ngưng uể oải dụi mắt. Thật ra nàng không còn buồn ngủ nữa, chỉ là thuần túy không muốn rời giường. Cái chăn ấm mùa đông quả là thứ khiến người ta quyến luyến, hận không thể nằm trong đó suốt 24 giờ.

"Sao mới trưa mà chị đã về rồi?"

"Chiều chị không có tiết, tối mới phải qua đó một chuyến."

Thịnh Mộc Khê vừa nói vừa kéo rèm cửa ra, căn phòng cuối cùng cũng có chút ánh sáng ban ngày. Sài Thiển Ngưng nheo mắt, lấy chăn che mặt.

"Bình thường em không có việc gì làm à?"

"Thì có việc gì được chứ." Giọng Sài Thiển Ngưng nghèn nghẹt trong chăn.

Thịnh Mộc Khê quay đầu lại: "Em không đi quản lý mấy cửa hàng của mình sao? Kinh doanh kiểu nuôi thả à?"

"Chẳng phải đều có người quản lý giúp em rồi sao. Làm bà chủ mà không được thanh nhàn thì làm bà chủ làm gì, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!