Chương 45: Chua xót

Tiếng nhạc nền êm dịu, thư thái kéo dài mạch suy tư miên man.

Trái ngược hoàn toàn với sự yên tĩnh nồng nàn trên lầu, đại sảnh dưới lầu lại ồn ào náo nhiệt bởi một màn cầu hôn.

Người đi ngang qua đều dừng chân đứng lại xem, đám đông đứng dọc theo từng tầng cầu thang, tựa như những khán giả trong một nhà hát lớn.

Ánh đèn muôn màu rực rỡ đến chói mắt, đập vào thị giác mang lại cảm giác choáng ngợp cực mạnh.

Sài Thiển Ngưng và Thịnh Mộc Khê từ trên lầu đi xuống, thanh toán xong xuôi định ra về thì bị đám đông vây kín. Hành lang và lan can lầu hai cũng chen chúc những cái đầu tò mò, ai nấy đều tranh nhau nhoài người ra ngoài để hóng chuyện.

Nhà hàng tình nhân vốn là thánh địa của những lời tỏ tình và cầu hôn, mỗi người ở đây đều là nhân vật chính trong câu chuyện lãng mạn của riêng mình, nhưng rồi lại bị thu hút bởi sự lãng mạn của kẻ khác.

Ánh sáng chiếu rọi không gian, soi rõ những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí.

Sài Thiển Ngưng tìm được một khe hở trong đám đông, liếc mắt nhìn vào bên trong một cái, rồi nắm tay Thịnh Mộc Khê dẫn cô đi ra khỏi nhà hàng.

Bánh kem rõ ràng ăn chưa được bao nhiêu, nhưng từng hơi thở hít vào dường như vẫn còn vương lại vị ngọt.

Thời gian còn sớm, chưa muốn về ngay, hai người liền đi dạo một vòng bên ngoài.

Nhưng vòng đi dạo này thực ra cũng chẳng kéo dài được bao lâu.

Mẹ của Thịnh Mộc Khê gọi điện thoại tới, báo rằng bà đang ngồi ở quán trà sữa đối diện Thúy Hoàn Cư.

Cả hai đều không lái xe, nên đành bắt taxi quay về tiểu khu.

Tài xế dừng xe ở cổng, hai người trả tiền rồi bước xuống.

Đối diện là một người phụ nữ dắt theo một đứa trẻ, đường nét khuôn mặt có vài phần tương tự Thịnh Mộc Khê. Cách một con đường, tầm mắt người đó dừng lại trên người Sài Thiển Ngưng trong thoáng chốc, rồi lại chuyển dời sang Thịnh Mộc Khê.

"Khê Khê." Người đó vẫy tay gọi Thịnh Mộc Khê.

Thịnh Mộc Khê mỉm cười, ra hiệu đã nhìn thấy.

Sài Thiển Ngưng đứng ở ven đường, liếc mắt nhìn hai người phụ nữ đang chuẩn bị đi tới từ phía đối diện.

Nàng khẽ bóp nhẹ ngón tay Thịnh Mộc Khê: "Vậy em về trước đây, chị ở lại với người nhà nhé."

"Ừ, được." Thịnh Mộc Khê bóp nhẹ lại đầu ngón tay nàng đáp trả, rồi mới luyến tiếc buông ra.

Sài Thiển Ngưng chuẩn bị xoay người vào tiểu khu thì Mạnh Tuyết Lâm đã đi tới bên cạnh Thịnh Mộc Khê.

"Mẹ, dì, sao hai người tới mà không báo trước một tiếng?"

"Hôm nay chẳng phải sinh nhật con sao." Mạnh Tuyết Lâm lúc này đã nhìn thấy Sài Thiển Ngưng: "Khê Khê, vị này là bạn con à?"

Bước chân Sài Thiển Ngưng vừa định nhấc lên đành khựng lại. Bất ngờ bị điểm danh, nếu cứ thế bỏ đi mà không chào hỏi thì có vẻ không lễ phép cho lắm.

Đối với câu hỏi của Mạnh Tuyết Lâm rằng Sài Thiển Ngưng có phải bạn mình hay không, Thịnh Mộc Khê không trả lời.

Sài Thiển Ngưng khẽ cong mắt cười: "Cháu chào dì ạ."

Mạnh Tuyết Lâm gật đầu.

Các nàng về thật không đúng lúc, hai chiếc thang máy trong tiểu khu đều đang dừng ở tầng 19 và 21, mãi chẳng chịu đi xuống. Và Sài Thiển Ngưng, không thể tránh khỏi việc phải đứng chờ thang máy cùng gia đình họ.

Thịnh Mộc Khê mím môi, liếc nhìn Sài Thiển Ngưng một cái. Sài Thiển Ngưng nhướng mày, ánh mắt đưa tình đầy ẩn ý, khiến khóe môi Thịnh Mộc Khê khẽ nhếch lên, đành quay mặt đi chỗ khác.

Nhìn những túi đồ trên tay Mạnh Tuyết Lâm và dì, Thịnh Mộc Khê chậm rãi mở miệng: "Mẹ, nếu có đồ thì cứ gọi con qua lấy là được, không cần phải lặn lội qua đây một chuyến đâu, đi lại thế này vất vả lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!