Chương 41: Tâm Đầu Ý Hợp

Rạng sáng, mưa vẫn chưa tạnh, người vẫn chưa nghỉ.

Những chiếc lá đọng nước trĩu nặng rơi xuống, dính chặt vào mặt đường ẩm ướt.

Gió thu thổi qua, nhiệt độ hạ xuống.

Trái ngược với cái lạnh lẽo bên ngoài là sự khô nóng bên trong phòng ngủ.

Bầu trời hơi hửng tia nắng ban mai.

Sáng sớm, đường phố tĩnh lặng vô cùng.

Chỉ có tiếng nhân viên vệ sinh quét lá rụng, cây chổi tre cọ xát với mặt đường xi măng tạo thành những âm thanh sột soạt nghe rõ mồn một.

Hơi ấm trong chăn sau khi đạt đến đỉnh điểm thì dần trở lại mức bình thường. Lo lắng đối phương vì thế mà bị cảm lạnh, Sài Thiển Ngưng tìm cho Thịnh Mộc Khê một bộ đồ ngủ sạch để cô tắm rửa sạch sẽ.

Sau một hồi lăn lộn, cả hai đều sức cùng lực kiệt mà chìm vào giấc ngủ sâu.

Đến giữa trưa, khi Sài Thiển Ngưng mở mắt ra thì đối phương đã rời đi, để lại chút đồ ăn sáng trên bàn kèm theo lời dặn nàng nhớ phải ăn.

Tuy đã quá giờ ăn sáng nhưng Sài Thiển Ngưng vẫn mang bánh bao đi hâm nóng lại, xem như bữa trưa để giải quyết qua loa.

Ăn xong, Sài Thiển Ngưng đi vào phòng, đưa mắt nhìn quanh nơi đã được cô thu dọn sơ qua trước khi đi, nhưng nàng vẫn có thể thấy được những dấu vết hỗn độn còn sót lại.

Nàng hồi tưởng lại xem tối qua hai người đã ở chỗ này như thế nào, rồi từ đây lại đến trên giường ra sao. Sau đó, món đồ này, vật dụng kia đã bị va quẹt rơi xuống đất bằng cách nào, nàng không khỏi nhướng mày, khóe môi gợi lên một nụ cười khẽ.

——

Bên lề đường tại một sạp hàng nào đó, làn sương trắng bốc lên nghi ngút, những hạt dẻ rơi trên mặt đất rồi lăn một đoạn.

"Cậu lại nhuộm tóc rồi."

"Thích thì nhuộm thôi."

Thời Mạn Văn dời mắt khỏi mái tóc của Khâu Tiệp, nhìn Thịnh Mộc Khê một cái: "Hạt dẻ rơi rồi kìa. Thịnh lão sư, trông cậu như thể tối qua không được nghỉ ngơi tốt vậy? Sao tinh thần lại uể oải thế?"

Nghe vậy, Thịnh Mộc Khê định thần lại: "Có sao?"

Thời Mạn Văn nhìn chăm chú vào mặt cô một lúc rồi gật đầu: "Giọng cậu nghe hơi khàn, có phải bị cảm rồi không?"

"Mùa này đúng là dễ bị cảm thật, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn. Ban ngày tớ mặc áo ngắn tay cũng chẳng sao, nhưng đến tối mặc một chiếc áo dài tay vẫn thấy hơi lạnh." Khâu Tiệp vừa bóc vỏ hạt dẻ vừa nói.

"Còn đòi mặc ngắn tay à, cứ thể hiện đi, đến lúc phải vào bệnh viện ngửi mùi nước sát trùng thì lúc đó mới chừa."

"Sức khỏe tớ tốt lắm, thật đấy, đã một năm rồi tớ chưa bị cảm đâu."

Cả hai cùng lúc nhìn về phía Thịnh Mộc Khê.

Thịnh Mộc Khê hắng giọng, khụ vài tiếng. Đối mặt với ánh mắt của hai người họ, cô bình tĩnh mở lời: "Chắc là tớ bị cảm nhẹ thôi."

"Phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy." Thời Mạn Văn nói xong thì quay sang tiếp tục tán gẫu với Khâu Tiệp.

Mỗi khi nhắc đến mình, cô chỉ đáp lại một câu, suốt cả buổi tâm trí đều treo ngược cành cây.

Tiết trời cuối tháng mười trong trẻo và rạng rỡ, ba người ngồi dưới chiếc ô che nắng lớn tại một bộ bàn ghế màu xám trắng. Khu vực này đều là những chỗ ngồi như vậy, đi sâu vào bên trong một chút là trung tâm thương mại, còn phía bên kia đường là những cửa hàng cũ kỹ và các sạp hàng.

Ở bộ bàn ghế hơi xếch sang một bên có một đôi tình nhân đang ngồi, đồ đạc của họ bày đầy trên bàn, chàng trai đang đút đồ ăn cho cô gái. Thịnh Mộc Khê liếc nhìn qua rồi thu lại ánh mắt.

Thời Mạn Văn và Khâu Tiệp đã nói tới kế hoạch cho năm sau, khi được hỏi đến, cô chỉ nói vẫn như cũ. Sau đó họ còn nói thêm chuyện gì cô hoàn toàn không biết, tâm trí cô đã bay về tối hôm qua. Nghĩ đến chuyện đó, cô vẫn thấy tim đập nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!