Ánh đèn lưu ly rọi xuống bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch. Những đầu ngón tay của Sài Thiển Ngưng tựa hồ được phủ lên một lớp sương mềm mại.
Nhìn chằm chằm vào ba chữ Thịnh Mộc Khê vừa gửi tới, nàng thoáng ngẩn người một lát.
Mọi khi vào giờ này, lẽ ra nàng đã đi ngủ rồi, nhưng đêm nay vì ra ngoài tụ tập với Hứa Nguyên nên có chút đặc biệt.
Phương Gia Cầm súc miệng xong lượt cuối cùng rồi đi ra ngoài. Sài Thiển Ngưng nhướng mi nhìn theo, sau đó lại rũ mắt, gõ chữ trả lời: [ Chưa. ]
Đối phương không hỏi tại sao muộn thế này nàng vẫn chưa ngủ, mà chỉ đáp lại hai chữ: [À à.]
À à?
Thế là hết rồi sao?
Sài Thiển Ngưng chủ động hỏi: [ Mất ngủ à? ]
Thịnh Mộc Khê: [ Có một chút. ]
Sài Thiển Ngưng: [ Có chuyện gì mà mất ngủ vậy? ]
Thịnh Mộc Khê: [ Không có gì, tôi đi ngủ đây. ]
Sài Thiển Ngưng chậm rãi chớp mắt, đang suy ngẫm về khả năng đối phương thật sự mất ngủ thì Phương Gia Cầm ở bên kia cánh cửa gọi nàng: "Cậu vẫn chưa súc miệng xong sao?"
Nàng tắt màn hình điện thoại rồi bước ra ngoài.
Nhân viên phục vụ đã mang bồn ngâm chân đi, Phương Gia Cầm đang đứng phía trên, bật nhạc rồi cầm micro bắt đầu hát.
Sài Thiển Ngưng ngồi xuống, dùng tăm xiên mấy miếng dưa hấu cho vào miệng. Nghe trình độ cá hát chẳng thể coi là có thiên phú của Phương Gia Cầm, nàng cảm thấy lỗ tai mình như muốn nổ tung.
Mở điện thoại ra, nàng lướt vòng bạn bè một chút, ăn thêm vài miếng trái cây, sau đó bị Phương Gia Cầm kéo vào hát vài bài, cuối cùng mới đến lượt Hứa Nguyên.
Hứa Nguyên chọn một bản tình ca có giai điệu khá chậm rãi và ôn nhu, phòng riêng lúc này mới có được sự yên bình ngắn ngủi.
Sài Thiển Ngưng cùng Phương Gia Cầm đều lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại ăn chút trái cây và đồ ăn vặt trên bàn. Bỗng nhiên, các nàng nghe thấy Hứa Nguyên dừng lại, khẽ thở dài một tiếng. Sài Thiển Ngưng và Phương Gia Cầm nhìn nhau, nhận ra tâm trạng của Hứa Nguyên nhưng không biết nên dùng lời lẽ gì để an ủi, đành phải giữ im lặng.
"Chị và bạn trai cũ từng cùng nhau hát bài này." Hứa Nguyên ngừng lời, không hát tiếp nữa, có lẽ vì nhớ lại chuyện đau lòng nên không còn tâm trạng để hát.
"Hứa Nguyên tỷ." Sài Thiển Ngưng muốn nói lại thôi.
Hứa Nguyên nhẹ nhàng mỉm cười: "Không sao đâu."
Phương Gia Cầm nhìn qua, không nhịn được mà thốt ra: "Hứa Nguyên tỷ, tình cảm của chị và bạn trai cũ tốt như vậy, tại sao lại phải chia tay? Tại sao chị lại lựa chọn gả cho một người mà bản thân chị không hề thích?"
Hứa Nguyên im lặng vài giây, đặt micro xuống, điều chỉnh âm lượng bài hát trên màn hình nhỏ đi một chút.
"Cha mẹ không đồng ý." Hứa Nguyên thốt ra năm chữ.
"Không thể thương lượng sao chị?" Sài Thiển Ngưng hỏi.
Hứa Nguyên lắc đầu, nhìn về phía Sài Thiển Ngưng, nghiêm túc hỏi nàng: "Nếu sau này em ở bên một cô gái, mà cha mẹ em không đồng ý, em sẽ chọn người yêu hay chọn cha mẹ?"
Sài Thiển Ngưng vốn đang ngồi tựa lưng, lúc này liền chống tay ngồi thẳng dậy một chút, đôi môi mấp máy: "Chắc không đến mức cực đoan như vậy đâu ạ."
Chẳng lẽ nhất định phải đi đến đường cùng chỉ được chọn một trong hai giữa người nhà và người yêu sao?
Phương Gia Cầm cũng ngừng ăn trái cây: "Hứa Nguyên tỷ, có phải chị chưa trao đổi kỹ với cha mẹ không? Việc giao tiếp thật sự rất quan trọng."
"Chị đã trao đổi rồi, nhưng phía gia đình bạn trai cũ cũng phản đối chúng chị ở bên nhau, vì vậy đây là áp lực từ cả hai phía. Cho dù chị có thể đảm bảo bản thân không vì người nhà mà dao động, nhưng liệu chị có thể đảm bảo anh ấy cũng không vì áp lực gia đình mà lung lay hay không? Anh ấy là con một trong nhà, trong khoảng thời gian cha mẹ anh ấy phản đối chúng chị, chị có thể nhận ra anh ấy thật sự có cảm giác áy náy đối với cha mẹ mình."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!